|
Nhạc Kịch:
Ải Nam Quan
(Phối hợp Thi, Vũ, Nhạc,
Kịch)
Soạn giả: Song Thuận
.
Nhân vật:
- Nguyễn Trãi: Khoảng hơn 20 tuổi, dáng thư sinh và thông minh.
- Nguyễn Phi Khanh: Trên 50, trông già yếu, nhưng đôi mắt sáng quắc
đầy cương nghị, đeo gông.
- Ban Vũ Lạc Hồng
Cảnh: Ải Nam Quan.
Nhạc: “Đây
Nam Quan”, Thơ Song Thuận, nhạc Xuân Điềm.
Thời gian: Sáng sớm.
Mở Màn
Tiếng hát: “Đây Nam Quan”
“Đây Nam Quan nghìn năm
còn ghi dấu”
“Ải địa đầu, xương máu
giữ quê hương”
“Núi non cao làm thành
quách biên cương”
“Chia ranh giới rành rành
hai đất nước”
Phần Vũ của Ban vũ Lạc Hồng (Luân Vũ phụ trách)
(Sau đó là phần Nguyễn Trãi gặp cha, ông không ngăn nổi xúc động, quỳ
xuống khóc)
Nguyễn Trãi:
Cha ơi cha! vì đâu nên nỗi?
Tấm thân già thay đổi thế
này sao?
Gông cùm xiết cổ đè đầu,
Tả tơi y phục, tiêu hao dáng
người...
Nguyễn Phi Khanh (xúc động, nâng con dậy):
Trãi con!
Hãy can trường lên. Thôi đừng
khóc nữa!
Nước mất rồi, giặc chiếm ắt nhà
tan!
Cảnh chia ly cùng khắp cả nhân
gian
Đâu chỉ riêng ta mà con bi luỵ!
Nguyễn Trãi:
Cha ôi!
Giặc gian ác hung tàn không kể
xiết,
Chúng phen này mưu diệt giống
Tiên Long...
Đồng hoá dân ta, đảo tục di phong!
Biến Nam quốc sơn hà thành quận
huyện...
Nguyễn Phi Khanh:
Con yêu quí, Trãi ơi, con
đã hiểu
Sao chưa về diệt giặc cứu giang
san?
Thế hệ cha đã lỡ một thời gian
Để nước mất, nhà tan đầy thống
hận!
Nguyễn Trãi (thổn thức):
Cha, cha ơi...!
Đường viễn xứ, bước lưu đầy biên
trấn...
Con xin cha được kề cận theo
hầu.
Rồi ngày mai trời rạng phấn niềm
đau,
Con sẽ quay về bày mưu giết giặc!
(Viên
Tướng Minh nghe tới đây, bèn nổi giận, vung kiếm chém Nguyễn Trãi, nhưng
bị người bạn của Nguyễn Trãi rất giỏi võ đi theo ngăn cản, khống chế được
viên tướng Minh. Nguyễn Phi Khanh phải lên tiếng can thiệp, buông tha
cho viên tướng Tàu).
Nguyễn Phi Khanh (thấy viên tướng
Minh bị thua bèn lên tiếng) :
Ngừng tay!
(nói
với Nguyễn Trãi)
Trãi con,
Thôi hãy dừng chân. Đây Ải Nam
Quan,
Con đừng theo cha nữa!
Khóc lóc làm gì thêm nhụt chí
Nam nhi!
Đất nước ta, trang lịch sử hùng
uy,
Quân Nguyên Tống, đã nhiều phen
phơi xương trắng!
Nguyễn Trãi:
Dạ thưa cha,
Đất nước Nam bị giặc phá tan
hoang,
Con biết chứ, “thất phu
còn hữu trách”
Nhưng thưa cha, sinh ly là tử
biệt..
Đến bao giờ, mới gặp lại cha
ôi!
Nguyễn Phi Khanh:
Trãi con à!
Hãy lau khô giọt lệ khóc cha
già!
Bởi nước mắt con, không làm kẻ
thù run sợ.
Lời than van, giặc chẳng bớt
hung tàn!
Con hãy về đi
về đi!
Lo trả thù cho cha, rửa hờn cho
nước!
Mau hãy trở về cứu lấy giang
san!
Nguyễn Trãi:
“Trả thù cho cha, rửa hờn
cho nước?”
Con xin vâng, lời giáo huấn nghiêm
đường...
Cha thân yêu! Nơi đất khách Kim
Lăng,
Xin hãy chờ con một ngày quang
phục!
Nguyễn Phi Khanh:
Trãi con à!
Cha một đi không mong ngày trở
lại,
Nắm xương tàn ngoài quan ải xa
xôi.
Con xem cha như khuất núi lâu
rồi!
Hãy về đi, và hãy thề: Tổ Quốc
là trên hết!
Nguyễn Trãi (quỳ xuống, dơ tay thề):
Con xin thề, lời thề trên biên
ải
Lấy máu thù rửa sạch hận Nam
Quan!
Nguyễn Phi Khanh (cười bằng lòng):
Ha
ha
ha
! Được, được lắm,
nhưng con phải nhớ rằng:
“Đem đại nghĩa để thắng
hung tàn”
“Lấy chí nhân mà thay cường
bạo!”
Nguyễn Trãi (nhắc lại lời cha):
“Đem đại nghĩa thắng hung
tàn”
“Lấy chí nhân thay cường
bạo!”
Dạ, thưa cha,
Con đã nghe và con đã rõ,
Một lạy này xin nhớ mãi lời răn...!
Vĩnh biệt cha!
(Tiếng
hát vang lên khắp hội trường, cùng với điệu vũ của đoàn vũ Lạc Hồng)
“Đây Nam Quan, mồ chôn giặc phương Bắc”
“Máu xương hoà nước mắt giữ quê hương”
“Hãy hiên ngang, này dòng giống Tiên Long”
“Gương bất khuất đời đời, soi sáng mãi”
“Đây Nam Quan, người Nam còn tê tái”
“Nỗi đau nào, Nguyễn Trãi tiễn đưa cha!”
“Hãy về đi, nợ nước trước thù nhà”
“Con hãy nhớ, về đi cứu sơn hà”
“Còn nhớ chăng? Hỡi Bắc phương, Quỉ đầu Môn...”(1)
“Còn nhớ chăng? Tướng Liễu Thăng, quỉ không đầu”
“Còn nhớ chăng? Đánh châu Khâm, đánh Ung Liêm”
“Còn nhớ chăng? Lý viễn chinh phạt quân thù”
“Đã bao lần quân xâm lăng vượt Ải quan,”
“Phải kinh hồn, thu binh giáp để qui hàng!”
“Đã bao lần ta đi ngang Ải Nam Quan”
“Ngẩng cao đầu, gươm bất khuất giữ giang san!”
“Bỗng rụng rời...Ôi Nam Quan còn nữa đâu!”
“Giống Lạc Hồng không im tiếng, lặng cúi đầu”
“Nhớ câu thề nơi biên cương diệt xâm lăng”
“Chẳng bao giờ ta để mất Ải Nam Quan”
“Nam Quan, Nam Quan...mãi mãi của Việt Nam!”
Màn Hạ
(1)
Ngạn ngữ: Quỉ Môn Quan! Quỉ Môn Quan!
Thập nhân khứ, nhất nhân hoàn.
(Quỉ Môn Quan là vùng đất hiểm trở thuộc Ải Chi Lăng)
|