Câu Lạc Bộ

The Vietnamese Historical and Cultural Performing Arts Foundation
PO Box 1571 - Westminster, CA 92684-1517 - (949) 786-6840

Trang Ðầu Về Hội Tin Tức Sinh Hoạt Lịch Sử Văn Hóa
Please click here if you cannot read the Vietnamese characters on this website - Xin nhan day neu Qui Vi khong doc duoc chu Viet tren trang nay

Bất Khuất

(Kịch thơ bi hùng dã sử một màn một cảnh*)
Soạn giả: Song Thuận


Ðạo diễn: Vũ Mạnh Ðôn

Lời giới thiệu:

Kính thưa quí vị,
         Trần Bình Trọng là một trong những danh tướng đời Trần.
         Tháng Chạp năm Giáp Thân (1284), Vua Nguyên Hốt Tất Liệt sai con là Thái tử Thoát Hoan làm Trấn Nam Vương, thống lĩnh 50 vạn quân cùng với các tướng giỏi như Toa Ðô, Ô Mã Nhi...mượn tiếng đi đánh Chiêm Thành để sang xâm chiếm nước Nam.
         Vua Trần Nhân Tông phong cho Hưng Ðạo Vương Trần Quốc Tuấn làm Tiết chế, đem 20 vạn quân chống giặc. Trần Bình Trọng dưới quyền chỉ huy của Hưng Ðạo Vương, được giao trọng trách giữ Thiên Trường.
         Sau khi Thoát Hoan rầm rộ chiến thắng khắp các mặt trận từ Lạng Sơn tới Thăng Long, bèn kéo quân xuống đánh Thiên Trường. Trần Bình Trọng đem quân cự địch ở bãi Ðà Mạc, chẳng may bị giặc bắt sống vào ngày 21 tháng giêng năm Ất Dậu (1285).
         Thoát Hoan mến tài của Trần Bình Trọng nên tìm cách dụ hàng...
         Kính mời quý vị theo dõi vở kịch ngắn lịch sử Bất Khuất, để chúng ta cùng thán phục lòng trung liệt và khí phách hào hùng của một danh tướng đời Trần trong công cuộc chống giữ quân Nguyên, một đoàn quân khét tiếng tàn bạo nhất thế giới thời bấy giờ! Cũng nhờ tinh thần bất khuất của quân dân nước Nam và tài điều binh khiển tướng của Hưng Ðạo Ðại Vương, quân Nam đã phá tan 50 vạn quân Nguyên(1)

Nhân vật:

  • Trần Bình Trọng: Tướng nước Nam, khỏe mạnh, quắc thước, tràn đầy hùng khí và bất khuất, bị quân Nguyên bắt, mang xiềng xích từ cổ xuống chân.
  • Thoát Hoan: Con vua Hốt Tất Liệt nước Ðại Nguyên, làm Trấn Nam Vương Ðại Nguyên Soái, thống lĩnh 50 vạn quân sang đánh nước Nam. Dáng người to lớn oai vệ. Vì Thoát Hoan là một vị Thái Tử Thiên Triều nên rất cao ngạo. Tuy nhiên Thoát Hoan lại biết trọng đãi nhân tài. Thấy Trần Bình Trọng là một anh hùng tài giỏi nên Thoát Hoan muốn chiêu hàng.
  • Công chúa Hoa Tranh (nhân vật hư cấu): là một nhân vật không có thật, cốt ý tạo ra để nâng cao vai trò anh hùng bất khuất của Trần Bình Trọng. Cô gái trẻ đẹp này thuộc dòng dõi Hoàng gia, nên cao ngạo chẳng kém gì anh là Thoát Hoan. Vì Hoa Tranh sinh trưởng ở Ngoại Mông nên chưa bị Hán hoá. Nàng sống ngang tàng, mạo hiểm như một nam nhân nơi hoang dã và mang tư tưởng tự do phóng khoáng cả trong cuộc đấu tranh để sinh tồn, lẫn trong cuộc tình trai gái...Khi gặp Trần Bình Trọng khí phách ngang tàng, nàng cảm nhận ngay đó là mẫu người lý tưởng nàng ưa thích, cùng "đồng điệu" với nàng, nên không dấu được tình cảm đặc biệt. ..
  • Tùy Tướng Mông Cổ: Xu nịnh, vẻ trịnh trọng một cách khôi hài.
  • Phó tướng Mông Cổ: Mang gươm bắt giải Trần Bình Trọng đến tình diện Thoát Hoan.

Cảnh: Cảnh cung điện nước Nam do Thoát Hoan đánh chiếm được dùng làm đại bản doanh. Có ghế cho Thoát Hoan ngồi và bàn tiệc mời Trần Bình Trọng.

Thời gian: Buổi sáng.

Nhạc đệm: Trầm hùng.

Mở màn

_________________________________________________

Hồi Một

(Ba hồi chiêng trống nổi lên ...Trên Truyền hình chiếu phần ngoại cảnh A: Ống kính thu hình những cây lau sậy nằm rạp xuống vì một cơn gió lốc, sau đó lại vươn mình trỗi dậy...hình ảnh mở rộng tới cảnh một cánh đồng lầy lau sậy mênh mông đầy thách thức với phong ba...Trên một ngọn đồi Thoát Hoan cùng với Tùy Tướng Mông Cổ đang chỉ chỏ xuống cánh đồng lầy cười đắc thắng..bỗng cơn gió mạnh thổi tới suýt nữa làm bay nón Thoát Hoan...Tiếng cười đắc thắng tiếp tục sang phần nội cảnh. Trên sân khấu, hai lính Nguyên đi lại canh gác khi nghe thấy tiếng cười vọng lại từ hậu trường thì có vẻ kinh ngạc, nhưng sau đó tỏ vẻ đắc thắng và lui vào hậu trường, trước khi Thoát Hoan và Tùy Tướng đi ra).

(Trên sân khấu, tiếng ngâm hậu trường xen lẫn tiếng quân reo hò, tiếng ngựa hí và tiếng binh khí giao tranh):

"Trần Bình Trọng, Trần Bình Trọng"
"Khí phách nghiêng trời, tài uy vũ lộng"
"Danh tướng Ðông A, trấn Bắc bình Mông"
"Trung kiên vì nước một lòng"
"Tinh thần bất khuất, khơi dòng sử xanh"


(Sau đó là ba hồi chiêng trống nổi lên. Thoát Hoan và Tùy Tướng Mông Cổ từ hậu trường cùng đi ra).

Thoát Hoan (cười ngạo nghễ, vung kiếm chỉ về phía trước):
         Ha ha ha... ta đã đè bẹp quân Nam!
         Năm mươi vạn tinh binh Nguyên triều lừng lẫy...
         Vó ngựa Ðại Mông san bằng hết thẩy
         Từ Á sang Âu, ai dám cản quân ta?
         Làng mạc, núi đồi ta đã đi qua
         Sẽ tan nát... cỏ cây không thể mọc...
Tùy Tướng Mông Cổ (vẻ khúm núm, nịnh bợ):
         Dạ đúng...dạ đúng...!
         Nguyên Soái thật tài, điều binh thần tốc
         Vào nước Nam, ta chiến thắng ào ào!
         Kìa mặt trận Khả Li, Kì Cấp, Lộc Châu...
         Vạn Kiếp, Chi Lăng, Thăng Long đều thất thủ!
Thoát Hoan (đắc chí):
         Ha ha ha...Thoát Hoan ta
         Ðã đánh là phải thắng,
         Ðịch chắc chắn bị thua...
         (Bỗng Thoát Hoan nhíu mầy tỏ vẻ lo lắng):
         Này Tùy Tướng!
Tùy Tướng Mông Cổ:
         Dạ...!
Thoát Hoan:
         Quân ta đã vây hãm Thiên Trường
         Từ mấy ngày qua, sao chưa có tin thêm?
Tùy Tướng Mông Cổ (gãi đầu gãi tai vẻ sợ sệt):
         Dạ...Bẩm Thái Tử. ..
         Thành lũy Thiên Trường tuy không kiên cố,
         Nhưng tướng Nam trấn giữ thật uy hùng!
         Ta đã mở ra nhiều đợt tấn công,
         Vẫn chưa thể tiến đến gần doanh trại!
Thoát Hoan (vẻ giận dữ, vừa kinh ngạc):
         Hả? Chỉ vì một tướng nước Nam...
         Mà đoàn quân bách chiến bách thắng Ðại Nguyên...
         Phải chùn chân, chậm bước?
         Có lễ nào, ta thật chẳng tin!
         Quái đản...đúng là quái đản!
Tùy tướng Mông Cổ:
         Bẩm Thái Tử,
         Viên tướng này vô cùng dũng mãnh,
         Một ngựa một gươm, tả đột hữu xung
         Tướng sĩ ta đã cố gắng hết lòng,
         Nhưng chưa có ai so tài thắng thế.
Thoát Hoan:
         Sao? Chưa có ai so tài thắng thế?!
         Lạ thật! Vậy người đó là ai? Tên họ là gì?
Tùy Tướng Mông Cổ:
         Bẩm...Người đó là Trần Bình Trọng.
Thoát Hoan (kinh ngạc, la lên):
         Trần Bình Trọng?
         (đi đi lại lại tỏ vẻ suy nghĩ)
         Hừ! Trong danh sách mật hành quân:
         Trần Bình Trọng, một tướng địch đáng gờm!
         Nhưng thực tế không ngờ ...còn ghê gớm hơn!
         Này Tùy Tướng!
Tùy Tướng Mông Cổ:
         Dạ!
Thoát Hoan:
         Nhà ngươi hãy ra ngoài quan sát,
         Có tin gì báo gấp ta hay!
Tùy Tướng Mông Cổ:
         Tuân lệnh!
Thoát Hoan (đi đi lại vừa nói lẩm bẩm, vẻ sốt ruột):
         Trần Bình Trọng...Trần Bình Trọng...
         Phải chi ...ta có được người này dưới trướng...
         Thì còn lo gì ngày đại thắng nay mai...!
         (Bỗng Thoát Hoan phá lên cười khoái chí như vưà nghĩ ra mưu kế thần sầu)
         Ha...ha...ha...! Hay ...Hay quá!
Tùy Tướng Mông Cổ (từ ngoài chạy vào, thấy chủ tướng cười ha hả, tưởng ông ta đã biết hết mọi chuyện nên dụt dè, kính phục):
         Bẩm Thái Tử...Ngài...thật tài...Ngài đã biết?
Thoát Hoan (bị tên Tùy Tướng vào bất thình lình làm đứt đoạn mưu tính trong đầu, nên gắt lớn):
         Ta biết...? Phải, ta biết ...biết hết!
         Nhưng sao ngươi vào không gõ cửa?
         Làm hỏng cả mưu ta vưà thấy trong đầu!
         Thế nào? Ngươi còn chuyện gì báo cáo mau mau?
Tùy Tướng Mông Cổ (lúng túng):
         Bẩm...bẩm...
         Tại bến Ðà Mạc, trong mặt trận Thiên Truờng
         Quân ta đã lập công: bắt sống được Trần Bình Trọng!
Thoát Hoan (rất đỗi ngạc nhiên):
         Hả? ngươi nói gì? Bắt sống được Trần Bình Trọng?
Tùy Tướng Mông Cổ:
         Dạ! Quân ta đã bắt sống được Trần Bình Trọng
         từ đêm qua, hiện giam giữ trong quân,
         Xin chờ lệnh Trấn Nam Vương định liệu.
Thoát Hoan (vẫn còn thắc mắc, rồi cười lớn):
         Chờ lệnh ta? Ha ha ha ...Bắt sống được Trần Bình Trọng ...Chờ lệnh ta?...Ha ha ha...!
Tùy Tướng Mông Cổ (thấy chủ soái cười cũng cười theo):
         Ha ha ha ...
         (Hai người cùng cười ngặt ngẽo, sung sướng như bắt được vàng. Bỗng Thoát Hoan ngưng cười quát lớn)
Thoát Hoan:
         Thôi...nín!
Tùy Tướng Mông Cổ (sợ hãi, há hốc mồm, đưa tay bịt miệng không dám nói):
         ...!
Thoát Hoan:
         Này Tùy Tướng!
Tùy Tướng Mông Cổ:
         Dạ!
Thoát Hoan:
         Quân ta đã chiếm Thiên Trường!
         Bắt được tướng Nam là Trần Bình Trọng!
         Ta nghe nói, người này có tài vũ lộng,
         Võ nghệ cao cường, sức mạnh vô song.
         Binh lính ta đã thiệt hại hàng ngàn,
         Mới bắt được viên tướng tài hiếm có!
         Nay ta muốn chiêu hàng người đó...
         Vậy nhà ngươi hãy giải hắn vào đây.
Tùy tướng Mông Cổ (ngần ngừ, gãi đầu gãi tai):
         Bẩm...
Thoát Hoan (ngạc nhiên khi thấy viên tùy tướng còn ngần ngừ chưa chịu đi ngay):
         Chuyện gì nữa đây? Sao nhà ngươi chưa đi...
Tùy tướng Mông Cổ:
         Bẩm... đêm qua, khi hay tin tướng Nam bị bắt,
         Công Chúa Hoa Tranh làm náo động trại giam,
         Lăm lăm lưỡi gươm, đòi tỉ thí nhiều lần...
         Khiến Phó tướng hành quân, suốt đêm can ngăn diễn biến!!
         Vậy kính xin Thái tử,
         Ra lệnh Phó tướng cùng giải tù, để bảo đảm an ninh di chuyển.
Thoát Hoan (cười hóm hỉnh):
         Ðược...nhà ngươi đi mau đi!
Tùy tướng Mông Cổ:
         Xin tuân lệnh! (đi ra)
Thoát Hoan (tủm tỉm cười, nói to một mình):
         Hà hà...Con nhỏ ngang tàng tính nào tật ấy!
         "Thí võ tầm phu"...vụng dại thơ ngây!
         Ðược...để thử xem ...kế hoạch hôm nay!
         Ta đoan chắc nắm lấy phần thắng lợi.
         (Cao hứng, gọi quân hầu)
         Bớ quân hầu!
Quân hầu:
         Dạ!
Thoát Hoan:
         Các ngươi hãy mau mau bày tiệc rượu,
         Ðể ta còn đãi khách quí, nghe không?
Quân hầu:
         Xin tuân lệnh!
Thoát Hoan (gật gù, đi đi lại lại...)
         Kha kha kha!...
         Không ngờ...không ngờ...nước Nam bé nhỏ tầm thường,
         Mà cũng nẩy sinh danh nhân tài giỏi!
         (Quân hầu bày tiệc rượu xong thì công chúa Hoa Tranh đến).
Quân Hầu (vào báo):
         Bẩm Nguyên Soái, có công Chúa Hoa Tranh đến xin bái yết.
Thoát Hoan:
         Ðược, mời vào!
Công Chúa Hoa Tranh (bước vào, đưa mắt quan sát, thấy bàn tiệc bèn sà tới):
         Kính chào Hoàng Huynh!
         Kià!...Hoàng Huynh bày tiệc rượu!
         Không lẽ vì...cô em gái đến thăm?
         Ôi! sao mà khách sáo...!
Thoát Hoan (đưa tay ngăn cản):
         Khoan ...khoan đã...!
         Hoàng muội đến thăm ta vừa đúng lúc!
         Nhưng hãy từ từ...bộ đói lắm hay sao?
         Tiệc rượu này ta thết đãi
         Một người tuổi trẻ tài cao!
         Tuy nhiên... muội cũng có phần tham dự!
Công Chúa Hoa Tranh (thắc mắc):
         Một người tuổi trẻ tài cao?
         Ôi! Ai mà... diễm phúc?
Thoát Hoan (cười bí mật):
         Ha ha ha ...!
         Muội có hay mặt trận Thiên Trường?
Công Chúa Hoa Tranh:
         Dạ...Muội có biết...
         Quân ta phải vất vả trăm đường...
         Mới chiếm được ....xin chúc mừng.... chúc mừng!
         Huynh đạt được nhiều thắng lợi thành công!
Thoát Hoan:
         Thế...Muội có hay tin quân ta bắt được một người...?
Công chúa Hoa Tranh (giật mình, nhưng giả tảng như không biết rõ):
         Dạ...Muội có nghe tin...
         Bến Ðà Mạc, một tướng tài Nam quốc,
         Bị quân ta bắt sống, giải về đây.
         Muội cũng muốn xem,
         Người này ba đầu sáu tay...?
         Sao có thể tạo kinh hoàng...
         Cho đoàn quân bách thắng?
Thoát Hoan (xoa tay cười thích thú):
         Ha ha ha...ha ha ha...Ba đầu sáu tay!
         Phải thế chứ!...Phải thế chứ!...
Công chúa Hoa Tranh (bị chạm tự ái, bèn phản đối):
         Kìa Hoàng huynh! Hoàng huynh tỉnh hay say?
         Sao có vẻ tán dương địch quân ...chẳng sợ...
Thoát Hoan (giải thích):
         Muội chưa hiểu đâu!
         Vị tướng tài Nam quốc đó,
         Chính là người tuổi trẻ tài cao .....
Công chúa Hoa Tranh (buột miệng la lên):
         Trần Bình Trọng!
Thoát Hoan:
         Ðúng! Trần Bình Trọng, người đã làm quân ta điên đảo!
         Bị chùn chân, chậm bước ở Thiên Trường!
         Ta biết người này cao ngạo, kiên cường...
         Hừ! Muốn chiêu hàng cũng không phải dễ!
         A!...Hay là...Ha ha ha...Hay là...
         Nhờ Muội giúp một tay...may ra có thể...
Công chúa Hoa Tranh (Má đỏ hồng thích thú, nhưng vẫn từ chối):
         Nhờ Muội giúp..? Ô! không lẽ Hoàng huynh
         Muốn dùng "Mỹ nhân chi kế"?
         Không! Muội không chịu đâu!
         Vì bề gì cũng lá ngọc cành vàng,
         Chẳng lẽ hạ mình vì một tướng nước Nam?
Thoát Hoan (vừa dỗ dành vừa ra lệnh):
         Từ từ...Muội hãy nghe huynh!
         Tướng nước Nam này chẳng phải tầm thường...
         Vả lại...trong mục tiêu mở rộng giang san,
         Ðây cũng là quốc sách!
         Ðại Nguyên ta trên bước đường chinh phục, Sẽ chiêu mộ anh hùng hào kiệt năm châu!
         Về giúp chúng ta, làm bá chủ hoàn cầu!
         Ha ha ha...!
         Có Trần Bình Trọng ...ta lo gì ngày đại thắng!
         Ha ha ha...

_________________________________________________

Hồi hai

(Phó tướng Mông Cổ và Tùy tướng dẫn giải Trần Bình Trọng mang xiềng xích đi qua (ngoại cảnh B trên TV, Trần Bình Trọng bị giam trong một góc lều có quân Nguyên canh giữ, không chịu ăn uống, đang ngẩng cao đầu nhìn trời ngâm thơ một cách sảng khoái:

"Nam quốc sơn hà, Nam đế cư"
"Tiệt nhiên định phận tại thiên thư"
"Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm"
"Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư".

Trên sân khấu, đó là tiếng ngâm hậu trường trong khi Trần Bình Trọng mang xiềng xích bị Phó Tướng và Tùy Tướng Mông Cổ dẫn giải tới trước mặt Thoát Hoan). Phó Tướng và Tùy Tướng cùng chắp tay thi lễ với Thoát Hoan).

Phó Tướng Mông Cổ (vừa đẩy Trần Bình Trọng, vừa quát tháo và dùng cán gươm đập vào chân Trần Bình Trọng):
         Trần Bình Trọng quỳ xuống...quỳ xuống!
         Trước mặt Trấn Nam Vương, và Công Chúa Ðại Nguyên!
         Nhà ngươi hãy quỳ xuống!
Trần Bình Trọng (ưỡn ngực hiên ngang, ngửng đầu quắc mắt khiến tên Tùy Tướng Mông Cổ và đám lính hầu đều sợ hãi dứng dạt ra):
         Hừ! Lũ các ngươi có biết?
         Người nước Nam xương sống thẳng như cây!
         Trước mặt quân thù, đầu gối chẳng lung lay...
         Ðâu thể uốn cong... mà quỳ với lạy!
Thoát Hoan (tủm tỉm cười tỏ vẻ thích thú, vội buớc đến gần Trần Bình Trọng, vòng tay chào):
         Thất lễ...thất lễ...!
         Bản Soái thật là thất lễ!
         Nên mới vô tâm sơ ý tiếp anh hùng!
         (Ra lệnh)
         Này Tùy Tướng!
Tùy Tướng:
         Dạ!
Thoát Hoan:
         Mau mau cởi trói cho Trần tướng quân,
         Rồi xin lỗi... mời người ra nhập tiệc!
Phó Tướng Mông Cổ (cùng với Tùy Tướng cởi xích cho Trần Bình Trọng):
         Xin lỗi...Xin lỗi!
         Mời Tướng quân...tiệc rượu đã sẵn sàng...
         Suốt bữa qua ...ngài tuyệt thực ...không uống, không ăn...!
         Chắc hẳn hôm nay...ngài đà đói lả!
         Hề...hề...!
         (Trần Bình Trọng tuy được cởi trói, nhưng vẫn đứng trơ trơ hai tay chắp sau lưng không nhúc nhích, nét mặt khinh khỉnh nhìn lên).
Thoát Hoan (tỏ vẻ xin lỗi):
         Ðáng trách...Tùy tướng của ta thật là đáng trách!
         Ðứng trước hổ oai mà không mắt, không tai.
         Bản soái từ xưa vẫn trọng đãi nhân tài...
         Xin mời...xin mời...rồi ta sẽ lai kinh tiến cử!
Trần Bình Trọng (vẫn giữ thái độ khinh khỉnh):
         Hừ!
Công chúa Hoa Tranh (bước tới vòng tay chào):
         Thiếp...công chúa Hoa Tranh nước Ðại Nguyên kính chào Trần tướng quân!
Trần Bình Trọng (quay nhìn công chúa, xong lại quay đi):
         Hừ! Không dám!
         Ta chưa từng thấy nữ địch nhân xuất trận!
Công chúa Hoa Tranh:
         Thưa Tướng quân...
         Thiếp dẫu nữ nhi, môi son má phấn...
         Khuê các trâm anh ...cũng phận con người!
         Tử nhỏ theo cha cưỡi ngựa, múa roi,
         Ðược Mẫu Hậu nuông chiều,
         Thích rong chơi mạo hiểm!
         Vả lại... ở Ðại Mông, Nam Nữ ngang quyền cung kiếm!
         Săn bắn thảo nguyên, sa mạc mênh mông!
         Hôm nay ...thiếp mới có cơ may theo đoàn quân Nam tiến!
Trần Bình Trọng:
         Hừ! Một đoàn quân xâm chiếm bạo tàn!
Công chúa Hoa Tranh:
         Ô! đó chỉ là quy luật chiến tranh
         Trên trận địa, ai không thành hung dữ??
         Nhưng thiếp với chàng không thù oán cũ,
         Mới gặp lần đầu, thiếp thấy nao nao...
         Như đã quen nhau từ ở kiếp nào?
         Chàng chẳng lẽ quên câu...
         "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.."?
Trần Bình Trọng:
         Không...không bao giờ ta lụy vòng "ái ố"
         Ðối với nàng, ta chỉ nhớ...
         "Vô duyên đối diện bất tương phùng"!
         Khoảng cách chúng ta có một biên cương
         Trường chiến đấu, trắng đen rõ rệt!
         Ta, người nước Nam vì quê hương sống chết!
         Nàng, từ Bắc phương theo dấu vết bạo Tần!
         Xâm chiếm miền Nam đã có dụng tâm,
         Vì quyền lực, vì tham tàn ác bá!?
Công chúa Hoa Tranh:
         Thôi hãy bỏ qua chuyện tranh giành thiên hạ,
         Thiếp mến Tướng quân bằng tất cả chân tình
         Trai anh hùng sánh gái thuyền quyên,
         Ðó là lẽ tự nhiên trong trời đất!
Trần Bình Trọng (phá lên cười):
         Ha ha ha...Trai anh hùng sánh gái thuyền quyên!
         Cho ta hỏi: nàng là gái đoan trinh,
         Sao có thể tỏ tình cùng nam giới?
Công chúa Hoa Tranh:
         Thưa Trần Tướng quân,
         Ðó là phong tục Ðại Mông,
         Trai hay gái trên tình trường chẳng khác.
Thoát Hoan (thấy hai người nói chuyện dông dài, bèn sốt ruột):
         Hoa Tranh Hoàng muội, sao chẳng mời Trần tướng quân dùng tiệc?
Công chúa Hoa Tranh:
         Xin mời Trần tướng quân, tiệc rượu đã sẵn sàng!
Trần Bình Trọng (giọng lạnh lùng):
         Ta đói chết cũng không ăn cơm giặc,
         Khát thế nào, rượu giặc cũng không ham...
         Bởi lòng ta đã no đủ hờn căm
         Ðánh xâm lược bạo tàn...không khoan nhượng!
         (Xắn cao tay áo bên trái lên, để lộ vết xâm hai chữ "Sát Ðát" tức là giết giặc Nguyên, mầu đỏ chói):
         Các người hãy xem, từ binh đến tướng
         Ai cũng một lòng...nguyền chống ngoại xâm!
         "Sát Ðát" thích tay biểu lộ quyết tâm,
         "Thề giết giặc"... vang tiếng gầm ngạo nghễ!
Công Chúa Hoa Tranh (sạm mặt, giận dỗi):
         Chàng ...Chàng!... Tướng quân chỉ vì sĩ khí,
         Quên mất đời đầy nghịch lý hay sao?
         Cho dẫu không vương một chút tơ sầu,
         Ta cũng mong người đôi câu hòa hoãn...
Trần Bình Trọng:
         Ha ha ha...hòa hoãn, hòa hoãn!
         Các người muốn ta tỏ lòng hòa hoãn,
         Thì hãy lui quân, cứu vãn sinh linh!
         Dân tộc chúng ta yêu chuộng hòa bình,
         Nhưng chẳng ngại chiến tranh gìn đất Tổ!
         Bản tình dân ta mềm như lau cỏ,
         Mà phong ba chống đỡ chẳng siêu lòng,
         Ðời sống hiền hòa như những dòng sông,
         Sông tức nước vỡ bờ không sức cản!
         Thôi!...Nàng hãy trở về thảo nguyên săn bắn..
         Vui một đời du mục thắm hương xưa.
         Từ bỏ đoàn quân gieo rắc xương khô...
         Kẻo thân gái... giữa bụi Hồ hung hiểm!
Công chúa Hoa Tranh (giận dữ, xúc động):
         Hứ! Ðừng khi dễ ...!
         Ta với người, tuy không cùng chiến tuyến!
         Nhưng xét ra có những điểm tương đồng...
         Ðầu ngẩng ngang trời, chân đạp núi sông!
         Coi thiên hạ, chỉ nửa tầm mắt biếc!
         Nhưng đến hôm nay...
         ...Hồn ta thấm mệt!
         Một phút yếu lòng...hận đến nghìn thu!
         Ta có thể ngăn sức mạnh quân thù...
         Tình mỏng như tơ...há không chặt đứt!?

(Hoa Tranh nhanh như cắt, bỗng rút gươm chém nghiêng nghiêng xuống cần cổ Trần Bình Trọng, khiến Thoát Hoan giật nẩy mình, theo hản ứng đứng lên rút gươm đề phòng bất trắc. Các tướng cũng rút gươm ra phòng bị, trong khi đó Trần Bình Trọng vẫn tỏ ra bình tĩnh. Chàng không né tránh đường gươm của Hoa Tranh, mà đưa cao cần cổ thách thức, quay nhìn Hoa Tranh một thoáng lại quay nhìn trời coi như không có chuyện gì xẩy ra, khiến Hoa Tranh tức điên người, ngưng tay kiếm, sau đó liệng thanh gươm xuống đất, nước mắt ứ ngang tròng, tiến đến gần Trần Bình Trọng, nhìn chàng nửa hờn trách, nửa đau thương.)

Công Chúa Hoa Tranh:
         Trần tướng quân!...Ta hận người...ta hận người...!

(Tiếng ngâm hậu trường):
         "Cắt đứt tơ duyên, phận lỡ làng"
         "Ðôi bờ chiến tuyến, nỗi khiên oan"
         "Hận thù xé nát hồn trinh trắng"
         "Kim cổ sầu ai lệ chứa chan!"

Công Chúa Hoa Tranh (dùng khăn chậm khô nước mắt, lấy lại bình tĩnh rồi quay về phía Thoát Hoan):
         Thưa Hoàng huynh, muội đã hết lời hòa nhã,
         Nhưng người này sắt đá gan lì!
         Băng giá trong hồn, lòng chẳng biến suy
         Xin cáo biệt...!
         (Hoa Tranh vùng vằng toan đi ra)
Thoát Hoan (gọi giật lại):
         Ô kià! Hoàng muội...Hoàng Muội!
         (Hoa Tranh tần ngần đứng lại phía sau theo rõi tình hình)
Thoát Hoan (quay qua Trần Bình Trọng vỗ tay gật gù cười):
         Hay! Chí khí...Quả nhiên là chí khí...!
         Ta biết tướng quân là người chí khí !
         Nên mới hằng mong tri kỷ lâu dài,
         Danh vọng, giàu sang, gái đẹp, tiền tài...
         Tướng quân về hàng...gì mà chẳng có...!
Trần Bình Trọng (cười khinh bỉ):
         Ha ha ...về hàng ...hừ?!
         Ngươi có ngủ mê không? Mà hoang tưởng!
         Nói chuyện "đầu hàng" với tướng nước Nam!
         Danh vọng, tiền tài không lay nổi con tim.
         Của bất cứ ai còn yêu Tổ quốc!
Thoát Hoan (kiên nhẫn dỗ dành):
         Thôi mà...thôi mà...
         Ta cũng biết tinh thần "Trung quân ái quốc"
         Là điều hay...nhưng phải biết theo thời...
         Sức mạnh quân Nguyên... lở đất long trời!
         Chả mấy chốc mà nước Nam thảm bại!
Trần Bình Trọng (cười gằn):
         Này!
         Ta nói cho nghe: người Nam quật khởi!
         Trước sau rồi cũng đánh đuổi xâm lăng!
         Ngươi đừng hão huyền
         Mơ mộng chuyện cung trăng...
Thoát Hoan (có vẻ sốt ruột):
         Thôi được... ta chỉ cần biết tin tức hành quân,
         Người hãy cung khai...rồi tự do rong ruổi!
Trần Bình Trọng (cương quyết):
         Không bao giờ!
         Ta thà thịt nát máu rơi!
         Nhất quyết không bao giờ phản bội!
Thoát Hoan (đem tước Vương ra dụ):
         Thế...nhà ngươi... chẳng lẽ không nghĩ tới
         Chức trọng quyền cao, bổng lộc, vàng son...
         Trần Bình trọng! Này...
         Cho ta hỏi thật lòng:
         Có muốn làm Vương đất Bắc hay không?
Trần Bình Trọng (cười ha hả, râu tóc dựng đứng... quát to lên khiến đám quân Nguyên đều giật mình ôm đầu sợ hãi):
         Ha ha ha! Ha ha ha...!
         Các ngươi hãy nghe cho rõ!
         "Ta thà làm quỷ nước Nam,
         Chứ không thèm làm Vương đất Bắc!
         Ta đã bị bắt,
         Thì có một chết mà thôi.
         Can gì mà phải hỏi lôi thôi!" (2)
Thoát Hoan (biết không thể lay chuyển nổi tấm lòng trung kiên sắt đá của kẻ anh hùng, chỉ còn biết lắc đầu thở dài tiếc rẻ, rồi hạ lệnh):
         Hà! Ðáng tiếc...thật là đáng tiếc!
         Nhưng ta không thể thả hổ về rừng!
         Này Tùy Tướng!
Tùy Tướng:
         Dạ!
Thoát Hoan:
         Dẫn đi, thi hành quân lệnh!
Tùy Tướng:
         Tuân lệnh!

(Tùy Tướng Mông Cổ và Phó tướng cùng xúm đến, trói Trần Bình Trọng lại, rồi kề gươm lên cổ. Trần Bình Trọng thản nhiên, hiên ngang cười to ha hả).

Trần Bình Trọng:
         Ha ha ha! Ha ha ha!
         Ta ngã xuống, có muôn người đứng dậy,
         Lửa căm hờn đã rực cháy trời Nam!
         (Chỉ mặt Thoát Hoan và tướng Mông Cổ)
         Lũ các ngươi dùng bạo lực ngông cuồng,
         Toan trấn áp những tâm hồn yêu nước!
         (Thoát Hoan và đám tùy tùng cùng lùi bước)
         Ha ha ha!
         Các ngươi đã lầm,
         Bởi dân tộc ta, bốn ngàn năm dựng nước,
         Chưa bao giờ khuất phục giặc xâm lăng
         Chưa bao giờ cúi mặt trước hung tàn,
         Trang sử nước Nam, gương anh hùng sáng chói!
Thoát Hoan (rùng mình, lấy tay bịt tai không muốn nghe, vừa khoát tay ra lệnh):
         Thôi dẫn đi...dẫn đi!
         Ta không muốn nghe! Ta không muốn nghe!
Trần Bình Trọng:
         Ha ha ha!
         Ngươi không muốn nghe, vì ngươi đã thấy :
         Trưng, Triệu, Ngô, Lê, Lý dậy hùng binh!
         Khiến nhiều phen quân Bắc phải hồn kinh,
         Mang thảm bại viễn chinh đầy cay đắng.
         Này Thoát Hoan!
         Ngươi có thấy đổ mồ hôi lo lắng?!
Thoát Hoan (lấy khăn tay lau mồ hôi trán):
         Ta biết...Ta biết...
         Hừ quả thật là tức chết!
         Ðoạt thành trì, trên hết đắc nhân tâm!
         Ta vẫn hằng mong thu phục dân Nam,
         Nhưng... ngoan cố, ngang tàng...
         Các ngươi ai cũng thế!
         Ta không ngờ...trên thế gian có giống dân cứng đầu bất trị!
         Thôi, dẫn hắn đi...dẫn đi! Ðể cho ta yên nghỉ!
Công chúa Hoa Tranh (chạy vội ra, nước mắt đầm đìa):
         Hoàng huynh! Hoàng huynh! ...Huynh nỡ...hay sao?
Thoát Hoan (lắc đầu thở dài):
         Huynh không thể...vì Ðại Nguyên, vì ba quân!
         Ðể người này nguy hiểm khôn lường!
Công chúa Hoa Tranh:
         Thưa Hoàng huynh, nhưng...
Thoát Hoan:
         Ồ! Hoàng muội...ta có lỗi,
         Không nghĩ ra cô em gái đa tình!
         Ðể bi lụy một hồn trinh trong trắng!
Công chúa Hoa Tranh (phân trần):
         Không! Thưa Hoàng huynh,
         Muội dẫu yếu lòng trong một thoáng...
         Tình cảm mông lung, choáng váng ban đầu.
         Nhưng không tầm thường đến nỗi thương đau,
         Rồi gục ngã trên đỉnh sầu thảm bại!
Thoát Hoan:
         Tốt! Em gái ngoan...
         Nào! Muội muốn gì...nói đi đừng ngại!
Công Chúa Hoa Tranh (vẻ trầm ngâm, suy nghĩ):
         Thưa Hoàng huynh, theo Muội...
         Trên cõi đời này vì danh vì lợi,
         Ðã biết bao người phản bội quê hương!
         "Úy tử tham sanh" ấy cũng lẽ thường,
         Nên các bậc anh hùng càng đáng quí!
Thoát Hoan (gật gù):
         Ðúng! Muội nói đúng!
Công Chúa Hoa Tranh:
         Muội tự hỏi, mấy ai thà làm quỷ,
         Hơn làm Vương sống phú quý vênh vang...?!
         Nhưng ...Trần tướng quân ...quả thực anh hùng!
         Luôn ngạo nghễ trong tinh thần bất khuất.
         Ôi! Thế gian này, mấy ai làm được
         Sống hiên ngang, chết cũng hiên ngang!
         Muội xin nghiêng mình bái phục dân Nam...!
Thoát Hoan (thở dài):
         Ðúng! Trần Bình Trọng là một đấng hùng anh!
         Hà! Ta rất tiếc...ta vô cùng rất tiếc!
Công Chúa Hoa Tranh:
         Thưa Hoàng Huynh,
         Muội muốn xin Hoàng Huynh một đặc ân...
Thoát Hoan (giật mình, lúng túng tưởng nhân cơ hội Hoa Tranh xin tha Trần Bình Trọng):
         Hả?...ơ...ơ...! Muội cứ nói.
Công Chúa Hoa Tranh:
         Muội xin Hoàng Huynh được một lần bái biệt
         Trần tướng quân...rồi Muội cũng ra đi...!
         Trở về Hoàng cung sống lại tuổi hương thề...
         Và ...quên hết...Không còn nghe trống trận!

(Trên truyền hình chiếu phần ngoại cảnh C: Trên một ngọn đồi, công chúa Hoa Tranh đứng tần ngần giữa buổi chiều lộng gió, nàng cương quyết cắm thanh kiếm xuống đất và gỡ bỏ nón chụp lên đốc kiếm...khiến mớ tóc dài bay phất phới, tạo nên một hình ảnh thật nên thơ...sau đó Hoa Tranh chắp tay hướng về phía Nam bái một bái...xong thản nhiên lững thững đi về phía Bắc ...bỏ lại cuộc chiến tranh tàn ác sau lưng... Trên sân khấu, Công Chúa Hoa Tranh chắp tay, hướng về Trần Bình Trọng. Hai người nhìn nhau yên lặng, mỗi người nghĩ một khác. Hoa Tranh thương tiếc một vì anh hùng nàng kính phục, trong khi Trần Bình Trọng thương hại một nạn nhân của chiến cuộc.)

Công Chúa Hoa Tranh (nghẹn ngào):
         Vĩnh biệt Trần tướng quân...vĩnh biệt...!
         (sau đó Hoa Tranh hướng về Thoát Hoan vái chào từ biệt rồi đi ra):
         Xin tạm biệt Hoàng huynh!
Thoát Hoan (vừa kinh ngạc, vừa giận vì không thuyết phục được Trần Bình Trọng, ngược lại em gái lại bỏ về, nên chỉ còn biết dậm chân kêu trời oán trách Trần Bình Trọng, đầu gục xuống như một bại tướng):
         Hoa Tranh Hoàng Muội...! Trời...Trời!
         Trần Bình Trọng...! Trần Bình Trọng!

(Tiếng Trần Bình Trọng từ pháp trường vang lộng đầy hào khí):

         Ha ha ha!... Ha ha ha!
         "Ta thà lâm quỉ nước Nam...Chứ không thèm làm vương đất Bắc..."

(tiếng trống điểm tùng tùng...tùng...từng hồi, từng hồi tiễn đưa Trần Bình Trọng, trong khi Thoát Hoan ngồi chống gươm xuống đất, vưà giận dữ vưà thất vọng). Tiếng ngâm hậu trường:

         "Người đi theo dấu sử hùng"
         "Tiễn đưa sông núi, bỗng dưng nghẹn ngâo..."
         "Người về, hồn cũng nao nao,"
         "Ðường trần oan trái, bụi nào thoáng qua?"

Màn Hạ

(1) Phỏng theo "Việt Nam Sử Lược" - Tập I - Trần Trọng Kim. Nhà Xuất Bản Miền Nam.
(2) Trích sách dẫn (1) - Trang 114.
* Tác Giả giữ bản quyền


©2003 Hùng Sử Việt