|
Bài Ca Bình Bắc
Thơ Vũ
Hoàng Chương
Kể từ đấy, đã sáu mươi ngàn lần
Mặt trời mọc ở phương Đông, ngùn ngụt lửa
Mặt trời lặn ở phương Đoài, máu chứa chan.
Kể từ đấy, cũng đã sáu mươi ngàn lần...
Trăng tỏ bóng nơi rừng thiêng đất Bắc
Trăng mờ gương nơi đồng lúa miền Nam.
Ruộng dâu kia bao độ sóng dâng tràn,
Hãy dừng lại, thời gian, trả lời ta có phải?
Dưới vầng nguyệt, lạnh lùng quan ải
Dưới vầng dương, thiêu đốt quan san.
Sóng hưng phế xô nghiêng từng triều đại,
Mà chí lớn dọc ngang
Mà mộng lớn huy hoàng
Vẫn nghìn thu còn mãi
Vẫn nghìn thu người áo vải đất Quy Nhơn.
Ôi người xưa Bắc Bình Vương
Đống Đa một trận năm đường giáp công.
Đạn vèo năm cửa Thăng Long
Trắng gò xương chất, đỏ sông máu màng!
Giờ đây lại đã Xuân sang
Giữa phố quận một muà Xuân nghịch lữ,
Ai kia lòng có chợt mang mang...?
Đầy vơi sầu xứ
Hãy cùng ta ngẩûng đầu lên, hướng về đây tâm sự
Nghe từng trang lịch sử thép, từng trang...
Một phút oai thần dậy sóng
Tan vía cường bang.
Cho bóng kẻ ngồi trên lưng bạch tượng
Cao chót vót mây năm mầu chiêm ngưỡng
Dài mênh mông một dải tới Nam Quan.
Bóng ấy đã in sâu vào tâm tưởng
Khắc sâu vào trí nhớ của nhân gian.
Một bành voi che lấp mấy ngai vàng
Ôi! Diễm tuyệt người anh hùng áo vải.
Muôn chiến công, một chiến công dồn lại
Một tấm lòng, muôn vạn tấm lòng mang.
Ngọn kiếm trỏ bao cánh tay hăng hái
Ngọn cờ rung bao tính mệnh sẵn sàng!
Người cất bước, cả non sông một dải
Vươn mình theo dẫy Hoành Sơn mê mải
Chạy dọc lên thông cảm ý ngang tàng
Cũng chồm dậy đáp lời hô vĩ đại.
Chín con rồng bơi ngược Cửu Long Giang!
Người ra Bắc oai thanh mờ nhật nguyệt
Khí thế kia làm rung động càn khôn
Hịch mang xuống lời lời tâm huyết,
Lệnh truyền quân, ai dám bước chân dồn?
Gươm thiêng cựa vỏ, giặc không mồ chôn.
Nát lũy tan đồn, ôi một khúc hành ca, hề!
Gào mây thét gió!
Mà ý tướng lòng quân, hề!
Bền tóc tươi son!
Để một mai bông thắm cỏ xanh dờn
Ca trống trận khuê lay bóng nguyệt,
Mừng đất trời gió bụi tan cơn.
Chúng ta sẽ không hổ với người xưa
Một trận Đống Đa, ngàn thu oanh liệt
Vì ta sau trước lòng kiên quyết,
Vàng chẳng hề phai, đá chẳng sờn!
|