|
Giấc Mơ Phù Ðổng
(Kịch
ngắn 3 hồi, 3 cảnh)
Soạn Giả: Song Thuận
Nhân Vật:
- Hùng: Thanh niên khoảng 33 tuổi
- Thư: Thiếu nữ khoảng 28 tuổi
- Bác Thông Thái: 60 tuổi
Cảnh:
- Hồi Một - Cảnh Một: Phòng đọc sách thư viện
- Hồi Hai - Cảnh Hai: Cảnh ngoài hành lang thư viện
- Hồi Ba - Cảnh Ba: Phòng Hội thư viện
- Thời Gian: Buổi sáng.
Mở Màn
Hồi
Một - Cảnh Một: Cảnh phòng đọc sách trong thư viện
(Tiếng ru con
văng vẳng ở hậu trường):
“À ơi...Mẹ ru con ngủ giấc nồng”
“Ngày mai ngựa sắt, kiếm đồng vua ban”
“Vươn vai, con lớn hiên ngang”
“Giúp dân, giúp nước...xóm làng yên vui”
(Hùng đang ngồi
đọc sách, ngẩng đầu mơ màng lắng nghe tiếng ru, bỗng Thư đến vỗ vai khiến
Hùng giật mình)
Thư (vỗ vai Hùng nói nhỏ): Anh Hùng đến thư
viện đọc sách mà mơ màng đến cô nào vậy?
Hùng (giật mình): Ô! Hi Thư. Em có biết tiếng
ru con phát ra ở đâu không?
Thư: À, thì ra anh Hùng đang mơ về Phù Ðổng! Hôm nay
là ngày kỷ niệm Phù Ðổng Thiên Vương, nên Thư viện có chương trình chiếu
phim tài liệu về ngày lễ này.
Hùng: Thế à! Anh nhớ ngày kỷ niệm, nhưng quên mất chương
trình chiếu phim!
Thư: Còn xuất chiều nữa. Em cũng chưa xem. Anh có biết
nhiều về sự tích Phù Ðổng Thiên Vương không?
Hùng: Dĩ nhiên anh biết. Hồi nhỏ, anh vẫn thường mơ được
giống như Phù Ðổng Thiên Vương , có phép thần cứu dân, cứu nước!
(Hùng cao hứng
nói hơi to, nên có tiếng suỵt suỵt giữ yên lặng)
Thư (nói nhỏ): Mình ra ngoài hành
lang nói chuyện đi.
Hồi
Hai - Cảnh Hai: Cảnh ngoài hành lang thư viện
(Hai người ra
ngoài hành lang)
Hùng: Hồi đó Anh mới được 5 tuổi. Sài Gòn hỗn loạn lắm.
Ba Anh nói giặc vào Sài Gòn rồi. Anh vẫn thường nghe Bà kể chuyện Phù
Ðổng Thiên Vương có sức mạnh như thần, có ngựa sắt biết bay, có kiếm đồng,
phá tan được giặc Ân hung ác. Nên Anh lúc nào cũng mơ tưởng trở thành
cậu bé làng Phù Ðổng...
Thư (thở dài): Giấc mơ của anh Hùng khó thành
sự thật cũng phải, vì làm gì có ngựa sắt biết bay, làm gì có chuyện cậu
bé lên ba vươn vai đã lớn, cưỡi ngựa sắt, cầm gươm sắt dẹp giặc?
Hùng: Anh cũng nghĩ thế, nên từ sáng đến giờ đọc sách,
cố tìm hiểu xem câu chuyện có vẻ thần thoại này, có lý ở điểm nào, vô
lý ở điểm nào?
Thư: Anh đọc sách gì vậy?
Hùng: Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim. Ðây nầy, Thư
nghe nhé: Ðời Hùng Vương thứ 6 có đám giặc gọi là giặc Ân, hung bạo lắm,
không ai đánh nổi. Vua mới sai sứ đi rao trong nước để tìm người tài giỏi
ra đánh giặc giúp nước.
Thư (ngắt lời Hùng): Phần nầy là lịch sử. Không
có gì thắc mắc.
Hùng (đọc tiếp): Bấy giờ ở làng Phù Ðổng, bộ
Võ Ninh (nay là huyện Võ Giàng, tỉnh Bắc Ninh), có đứa trẻ xin đi đánh
giặc giúp vua...
Thư: Khoan...khoan! Ðiểm nầy cần xét lại. Ðứa trẻ mà
dám xin đi đánh giặc? Có sách còn nói rõ “đứa trẻ lên ba, chưa biết nói,
bỗng nói được và xin đi đánh giặc”. Tin được không?
Hùng: Ờ...kể cũng khó tin...Nhưng hồi Hùng mới lên năm,
tuy không dám xin đi đánh giặc, nhưng cũng đã biết mơ thành Phù Ðổng Thiên
Vương. Biết đâu người xưa mau già hơn người bây giờ?
Thư: Vấn đề nầy thuộc về khoa học. Phải hỏi Bác Thông
Thái.
Hùng: OK! Anh đọc tiếp nhé. “Sứ giả về tâu vua,
vua lấy làm lạ, cho đòi vào chầu. Ðứa trẻ ấy xin đúc cho một con ngựa
và cái roi bằng sắt. Khi ngựa và roi đúc xong thì đứa trẻ ấy vươn vai
một cái, tự nhiên người cao lớn lên một trượng, rồi nhẩy lên ngựa cầm
roi đi đánh giặc.
Phá được giặc Aân rồi, người ấy đi đến núi Sóc Sơn thì biến mất. Vua nhớ
ơn, truyền lập đền thờ ở làng Phù Ðổng, về sau phong là Phù Ðổng Thiên
Vương.”
Thư (suy nghĩ): Em thấy có hai điểm khó tin,
cần thảo luận. Thứ nhất là “Ðứa trẻ vươn vai một cái, tự nhiên thành người
cao lớn!”, thứ hai là “ngựa bằng sắt làm sao có thể cưỡi đi đánh giặc”?
Hùng: Chúng ta không tin pháp thuật, thần tiên. Có thể
“đứa trẻ vươn vai lớn lên” ám chỉ một ý nghĩa cao siêu, một triết ly,ù
ngụ ngôn nào chăng? Có thể sự cao lớn còn có nghĩa là tài trí hơn người?
Còn vấn đề ngựa sắt biết đi, có thể lắm chứ! Ngày nay người ta còn chế
ra được xe bọc sắt, hỏa tiễn, phi thuyền...biết đâu ngày xưa ông bà mình
cũng đã chế ra được những chiếc xe tương tự, gọi là ngựa sắt?
Thư: Chúng ta cần gặp bác Thông Thái để giải thích thêm
những điểm nầy.
Hùng: Ừ! Mình đi kiếm bác Thông Thái!
Hồi
Ba - Cảnh Ba: Cảnh trong phòng Hội
(Bác Thông
Thái đang tra cứu tài liệu, Hùng và Thư bước vào)
Hùng và Thư: Kính chào bác Thông Thái.
Bác Thông Thái: Chào các cháu. Bác họ Thái tên Thông,
Thái văn Thông. Người Mỹ viết ngược thành Thông Thái, làm mọi người cứ
hiểu lầm...
Hùng: Bác đọc nhiều, hiểu rộng cũng là nhà thông thái
vậy!
Bác Thông Thái (xua tay): Bác không dám nhận
mỹ danh đó. Hôm nay các cháu đến vấn kế gì đây?
Thư: Thưa bác, hôm nay là ngày kỷ niệm Phù Ðổng Thiên
Vương, chúng cháu có mấy điều thắc mắc, muốn hỏi bác.
Bác Thông Thái: Tuổi trẻ các cháu nhớ đến ngày kỷ niệm
lịch sử là quý hóa lắm. Các cháu thắc mắc điều gì?
Hùng: Dạ... trong sự tích Phù Ðổng Thiên Vương, chúng
cháu thắc mắc, làm sao có thể một đứa trẻ lên ba không biết nói, bỗng
nhiên nói được, lại vươn vai biến thành người lớn, xin đúc ngựa sắt, roi
sắt đi đánh giặc ...?
Bác Thông Thái (cười): Ðây là câu chuyện cổ
thời Hồng Bàng cách nay đã mấy ngàn năm, nhà viết sử căn cứ vào chuyện
truyền khẩu mà ghi chép lại, rồi tam sao thất bổn, không ai biết sự thật
nguyên thủy như thế nào.
Thư: Nhưng thưa bác, chuyện giặc giã thời Hùng Vương
thứ 6 là một dữ kiện lịch sử, có thể tin được chứ ạ.
Bác Thông Thái: Chuyện giặc dã thời nào chẳng có. Tuy
nhiên, thời Hùng Vương thứ 6, rất có thể có bọn giặc xâm lược ghê gớm
lắm,và nước Văn Lang có nguy cơ diệt vong, nên vua mới cho sứ giả đi cầu
cứu khắp nước.
Hùng: Thưa bác, còn việc đứa trẻ con xin đi đánh giặc
ám chỉ điều gì? Không lẽ chiến tranh ở nước Văn Lang thời đó đã tiêu diệt
hết thanh niên trai tráng, chỉ còn lại đàn bà, trẻ con? Hay những người
tuổi trẻ thời đó hèn nhát, cam chịu cúi đầu, câm nín trước họa diệt vong,
cũng ví như đứa trẻ lên ba không biết nói?
Bác Thông Thái (gật gù): Cháu Hùng có
nhận xét rất mới lạ, làm bác phải suy nghĩ. Lịch sử dân tộc cho biết giặc
Tàu đô hộ nước ta hàng ngàn năm, giặc Tây đô hộ hàng trăm năm...Nhưng
rồi những đứa trẻ “Phù Ðổng” sau nhiều năm câm nín, đã biết nói và vươn
vai lớn mạnh, cầm vũ khí xông vào trận chiến, giải cứu quê hương.
Thư (reo lên): A! Bác nói thế, cháu hiểu rồi!
Ngựa sắt, kiếm đồng chỉ là vũ khí, là phương tiện chiến đấu. Phù Ðổng
Thiên Vương được tôn vinh là vị Thánh, có công ơn giải cứu nước Văn Lang,
không phải vì ngài có phép thần thông, có ngựa sắt biết bay, có thần lực...Nhưng
vì ngài đã dám nói, dám làm, dám hy sinh và dấn thân khi quốc gia lâm
nguy.
Bác Thông Thái: Ðúng thế!
Hùng (cảm động): Thưa bác, chúng cháu rất buồn.
Chúng cháu có giấc mơ “Phù Ðổng”. Nhưng giấc mơ của chúng cháu chẳng bao
giờ thành sự thật, mặc dù trước kia ở trong nước, phương tiện chiến đấu
hay hơn phép thuật thần thông ngày xưa: Xe bọc thép, súng máy, hỏa tiễn...Ra
hải ngoại, chúng cháu đều học giỏi, đứng đầu các lớp học, đỗ bằng cấp
cao, có khả năng...Nhưng cháu có cảm tưởng mình cũng giống như cậu bé
làng Phù Ðổng không biết nói trước khi Sứ Giả nhà vua tới!
Bác Thông Thái (an ủi): Ngày kỷ niệm “Phù Ðổng
Thiên Vương” sẽ trở thành ngày “Tuổi Trẻ Việt Nam”, các cháu sẽ suy gẫm
và vươn vai đứng dậy, biết nói và biết đòi quyền sống cho đồng bào ruột
thịt của mình sau 28 năm câm nín đọa đầy. Giấc mơ Phù Ðổng của các cháu
nhất định sẽ thành sự thật!
Màn Hạ
|