|
Lời cuối!
(Kịch
thơ một màn)
Soạn giả: Lê Anh Dũng
Tháng 12 Năm 2002
Cảnh trong cung cấm
Hoàng thành, Vua Quang Trung đang vật vã trên long sàng Có hai quân hầu
cầm giáo hai bên. Có mấy quân cầm đuốc cháy sáng từ bốn góc phòng. Lò
lửa than đang cháy, bên trên có siêu sắc thuốc...
Quang Trung , ngẫng đầu dậy, tay nắm chặt, đập trên long sàng...(
Rên nho nhỏ) Mặt mày đăm chiêu, một tay ôm bụng...
- Ngự y đâu rồi...!
Ngự y xiêm áo theo triều nghi chạy đến phủ phục dưới trướng:
- Tâu Bệ Hạ! Ngự y thần có mặt,
Mấy hôm nay theo dõi
bệnh Thiên nhan,
Toàn thể Ngư y rất đỗi
kinh hoàng
Không thể quyết đoán
Bệ Hạ bệnh gì... thưa Thiên tử...
Chén thuốc Bắc hạ thần
vừa nếm thử
Mong mệnh trời rán chiếu
cố xem sao...!
Quang Trung một tay tiếp chén thuốc từ Ngự Y tay kia chống xuống long
sàng ngồi dậy: (uống chén thuốc), nhìn Ngự Y:
- Ta cảm thấy lực tàn vì bạo
bệnh,
Mới vài ngày toàn chân
khí tiêu hao
Bụng đau rang ruột như
xé... bỡi nghìn đao
Chắc không thể sống thêm
vài phút nữa...!
Ôi! Giang sơn bỗng sục
sôi nghiêng ngữa
Ta ra đi, sao nhắm mắt
cho đành...
Trong lúc ấy Bắc Cung Hoàng Hậu Ngọc Hân cùng hai cung nữ đem thức
ăn vào. Ngọc Hân quỳ bên mếp giường, Quang Trung đưa tay ra hiệu cho nàng
đứng dậy, Ngài cố gắng dịu dàng:
- Nầy Ngọc Hân,
Ta cảm thấy toàn chân
thân lạnh ngắt
Da run run lấm tấm giọt
mồ hôi,
Bụng quặn đau không thể
đứng hay ngồi!
Ôi! Ruột cắt từng cơn
gào sóng dữ!
Ngọc Hân khóc, hai tay ôm gối QT, gục đầu bên long sàng:
- Bệ Hạ ôi!
trong thoáng chốc cả
bầu trời sụp đỗ
Toàn thể Triều đình chẳng
còn biết thời gian
Tướng sĩ bá quan đều
trông ngóng Thánh Hoàng
Chúc long thể chóng qua
cơn bệnh dữ...
QT cong người ôm bụng nhăn nhó nhìn Ngọc Hân:
- Nàng có thấy bầu trời sầu quá
khứ
Bên kia bờ sự sống hóa
hồn ma,
Từng cơn đau quặng thắt
nát lòng ta
Mộng Lưỡng Quãng thôi
rồi trong phút chốc...
Công Chúa Ngọc Hân òa khóc, hai tỳ nữ cũng quỳ xuống khóc theo, QT
tiếp:
- Đừng nhìn ta, nàng ôi! thôi
đừng khóc!
Tim gan ta đang cào xé
thét gào,
Suốt bao năm lưng ngựa,
lá cờ Đào!
Với tướng sĩ Bắc Nam
cùng mở nước
Sóng Rạch Gầm đuỗi Xiêm
La bạo ngược
Mấy bước Bắc chinh khiếp
vía Thanh Triều!
Ngọc Hân vừa khóc vừa ngẩng đầu lên , một tay nắm lấy áo QT tay kia
sờ trán Ngài:
- Quân vương ôi!
Cõi giang san rộng mở
đất phì nhiêu
Dân trăm họ cùng hát
câu hoan hỹ
Bỗng đất bằng nổi cơn
sầu thế kỹ...
QT bụng đau quá nên lưng cong lại, một tay ôm vai Ngọc Hân, tay kia
ôm bụng, nấc lên mấy cái...
- Cõi âm dương choáng ngợp phút
phân kỳ
Ngọc Hân ôi! Trước giờ
phút biệt ly,
Ta muốn nói ta yêu nàng
muôn thuỡ!
Ngọc Hân nấc lên , nghẹn ngào:
- Bệ Hạ ôi!
Tiện Thiếp ngàn vàng
đội ơn mưa móc
Tấm thân nầy xin trọn
kiếp vì ai...
Có ngờ đâu, hạnh phúc
giữa chừng...gánh lấy ai tai!
Xin cho thiếp theo hầu
...Xin cho cùng chung số..
QT, cố gắng đứng lên, nhưng bụng đau quá, ra hiêu cho Ngự Y đỡ sau
lưng. Bước vài bước cố gắng...Nhưng không được. Ngự Y và hai linh hầu
dìu Ngài tới long sàng năm xuống...Ngọc Hân theo sát bên . QT nhìn Ngọc
Hân:
- Nhớ lúc Bắc chinh, phút
đầu bở ngỡ,
Tim anh hùng phải khuất
phục tình yêu...
Ôi! giang san sẽ điên
đảo sớm chiều,
Ta nằm xuống mộng đồ
vương tan nát...
Ngọc Hân ôi!
Ta nghe như hơi thở vào
ngột ngạt,
Con tim tan dần, trí
óc mang mang!
Ngồi xuống đây cho ngừng
lại thời gian,
Tình đã lỡ! nàng ôi tình
đã lỡ.
Toàn thể mọi người hiện diện đều quì xuống khóc, QT tiếp:
- Mộng bá đồ vương nửa đường
gãy vỡ,
Xã tắc sơn hà tưởng da
ngựa bọc thây!
Chí cả mộng vàng chấm
dứt nơi đây
Có cố sức cũng chẳng
qua Thiên mệnh!
Trong lúc ấy bên ngoài có tiếng ngựa hí, có tiếng thúc quân. Quang
Trung nhìn ra và nhìn vào cõi mông lung...Cười to một trận cười phá tan
u uất, chứng tỏ giờ phút cuối cuộc đời vẫn khí tiết anh hùng...Ngài dõng
dạc truyền lệnh:
- Hỡi Ba Quân Tướng Sĩ,
Hỡi Văn Võ Bá Quan!
Hãy nghe đây! Hãy nghe
ta truyền lệnh,
Giữ lấy giang san hãy
nối nghiệp ta,
Ôi con của ta, con nhỏ
của ta...
Ngọc Hân ôi!....
Ngài nấc lên, đầu
cố ngóc dậy...cuối cùng toàn thân nằm im trên long sàng...Trong lúc ấy
toàn thể những người có mặt đều quì và khóc thét lên. Ngọc Hân chạy đến
ôm thân thể QT khóc ngất... Màn hạ từ từ
|