|
Thơ xướng họa: Mỵ Ê
Vài hàng Sử tích: Nàng Mỵ Ê là Vương Phi của vua Chiêm
Thành Sạ Đẩu. Khi vua Lý Thái Tông (1028-1054) đánh Chiêm năm 1044, tướng
Chiêm làm phản giết Sạ Đẩu và đầu hàng nước Nam. Vua Lý Thái Tông vào
kinh đô Phật Thệ bắt được Mỵ Ê đưa lên thuyền về nước, và cho đòi Mỵ Ê
sang thuyền ngự chầu. Mỵ Ê giữ tiết, quấn chiên lăn xuống sông tự tử.
Nay ở phủ Lý Nhân còn có đền thờ.
____________________________________________________________
Mỵ Ê
Buồm nhô rẽ sóng, Mỵ mơ màng,
Tay cuốn mền hoa, khóc gọi chàng.
Thân liễu gieo đưa chìm vực biếc,
Lời thương bay lảnh động rừng vang.
Hoa trôi. Thành cũ vườn mây lửa,
Lau gợn. Chùa cao giỏ tiếng vàng.
Ứ lệ, tay ngà ôm ngực huyết,
Mỵ vờn theo sóng dạt bờ hoang.
Nguyễn Nhược
Pháp
____________________________________________________________
Nỗi Lòng Mỵ Ê
Thảng thốt, ai lay giấc muộn màng?
Mỵ Ê chợt tỉnh, khóc thương chàng.
Nhà tan, xót dạ lời chiêng dục,
Nước mất, đau lòng tiếng trống vang.
Ngọc nát, chẳng thà lưu dấu bạc,
Châu chìm, không để ố danh vàng.
Khăn tang quấn vội thân kiều diễm,
Gieo xuống tuyền đài, phủ sóng hoang.
Vương
Sinh
____________________________________________________________
Tâm Sự Mỵ Ê
Gió thảm sầu dâng lệ đọng màng
Chàng ơi đợi thiếp, thiếp theo chàng
Dám đâu phụ nghĩa ơn mưa móc
Liều thác tròn ân kẻo tiếng vang
Nước mất tiếc gì thân mỹ ngọc
Nhà tan quyết giữ tấm lòng vàng
Mượn dòng nước bạc soi Chiêm nữ
Đừng tưởng xứ Hời có gái hoang
Chu
Hà
____________________________________________________________
Mỵ Ê
Quyền quý nào đâu thiếp có màng!
Sa cơ nên quyết chết bên chàng
Cho tình son sắt luôn khăng khít
Để nghĩa đá vàng mãi vẻ vang
Gương sáng Hoàng Quân theo nước bạc
Tình chung Vương Hậu giữ thân vàng
Lòng vui ,vui với non sông thịnh
Nước mất theo dòng đến cõi hoang ...
sonkhe
____________________________________________________________
Mỵ Ê Khúc
Phận thiếp đơn côi, thân chẳng màng
Lệ dầm thương tiếc, nguyện theo chàng
Mượn giòng sông rửa hờn nhi nữ
Lấy chết đời trong vọng tiếng vang
Một thuở mặn nồng nơi cố quốc
Trọn đời chung thuỷ chốn cung vàng
Hận ôm, tình giữ, lìa nhân thế
Quạnh quẽ hồn ma bóng Mỵ hoang ...
Ngọc
Lãng
|