____________________________________________________________
Bài Xướng
Thao Thức
Ðêm nằm thao thức ngủ không yên
Ngẫm lại cuộc đời lắm đảo điên
Tuyết phủ hàng cây run rẩy lá
Gió lùa song cửa lạnh lùng hiên
Quê hương diệu vợi mờ nhân ảnh
Ðất khách bao la gợi nỗi phiền
Trăn trở năm canh buồn viễn xứ
Biết ai ta gởi chút tình riêng!
Hoàng
Vũ
____________________________________________________________
Bài Họa 1
Khắc Khoải
Vạn vật mơ hồ vỗ giấc yên
Mình ta khắc khoải, dạ cuồng điên
Thương người đói rét trên con hẻm
Xót kẻ không nhà dưới mái hiên
Đất đỏ đã nhiều phen khốn khổ
Dân đen sao chịu lắm ưu phiền!
Ai ru giấc ngủ da vàng đó?
Hãy để mặc ta thức nỗi riêng!
Vương
Sinh
____________________________________________________________
Bài Họa 2
Quên Đời
Ðôi khi ta chỉ muốn bình yên
Bởi lẽ nhân tình lắm kẻ điên
Rượu đắng vài chung bên quán vắng
Men cay dăm chén dưới hàng hiên
Quăng đi thấp thỏm cùng lo lắng
Vất bỏ ưu tư với muộn phiền
Quên hết trần gian đầy khổ luỵ
Một mình ôm kín nỗi niềm riêng
Nhân Sâm
____________________________________________________________
Bài Xướng
Lời Trương Chi
Bao la sông nước thuyền ta trôi
Lưới thả buông lơi hưởng thú đời
Lúc sáo, đưa hồn đi khắp nẻo
Khi ca, theo gió lướt ngàn khơi
Vui đời ngư giả, vui cùng nước
Trọn kiếp trầm kha, trọn cả tôi
Sao chẳng đuợc yên trên bến vắng
Dậy chi tình thảm khồ muôn đời
Dậy chi tình thảm khổ muôn đời
Đố kỵ vẫn còn đến với tôi
Xấu xí, nghèo hèn, không mái ấm
Ca hay, sáo giỏi, ngút sầu khơi
Thênh thang đời mộng, vui trăng gío
Bội bạc tình si, hận kiếp đời
Quanh quẩn cùng ai hồn vướng vít
Tim ta là ngọc dẫu tình trôi
Phú Điềm
____________________________________________________________
Bài Họa 1
Nỗi lòng Mỵ Nương
Bên song xõa tóc ngó mây trôi
Nghe tiếng tiêu ru cả cuộc đời
Giọng hát buồn sao, vang núi thẳm
Câu hò sầu hỡi, vọng trùng khơi
Tương tư một mối, tình ai đó
Ấp ủ vô vàn, mơ ước tôi
Mộng có bao giờ về cõi thật?
Cho tình ta thắm mãi trên đời
Cho tình ta thắm mãi trên đời
Sự thực phũ phàng riêng với tôi
Những ngỡ lời ca trang tuấn kiệt
Nào hay tiếng hát gã đò khơi
Vui mừng cầm sắt duyên tương hợp
Đau sót vàng thau kết nghĩa đời
Thôi chẳng nên duyên, đành lỡ phận
Vỡ òa khối ngọc lệ hồng trôi
Vương
Sinh
____________________________________________________________
Bài Họa 2
Theo Dòng
Đò chiều xuôi sóng lững lờ trôi
Một chuyến sang ngang lỡ mộng đời
Bến vắng tiễn người đi viễn xứ
Sương mờ chắn lối khuất ngàn khơi
Sông sâu nước rẽ thuyền buông lái
Nắng nhạt đêm về bóng gọi tôi
Gió buốt ru hồn vào chốn vắng
Chân mây cánh nhạn lãng du đời
Chân mây cánh nhạn lãng du đời
Tiếng gọi tìm đàn day dứt tôi
Mấy chục năm chờ, miên viễn mộng
Gần nguyên kiếp đợi, điệp trùng khơi
Hỏi người biển rộng, đâu bờ bến?
Nhìn bãi đất hoang, đấy cõi đời!
Qụa đậu cành khô gào nước cạn!
Theo dòng, củi mục vật vờ trôi!
tvb
____________________________________________________________
Bài Xướng
Vui Chén Cùng Nhau
Rót nữa đi anh, này rượu mời
Tiện đây mình nốc cạn một hơi
Rượu tây, rượu cất nồng men ấm
Người uống, nguời say trọn nghĩa đời
Ví chẳng trần gian bao lắt léo
Sao còn nhân thế lắm tơi bời
Bạn bè vui chén ta say ngất
Cùng uống cùng vui chẳng muốn rời!
Phu Diem
____________________________________________________________
Bài Họa 1
Cạn Chén
Nâng ly quỳnh tửu, được anh mời
Ngửa cổ một lèo chẳng lấy hơi
Rượu đắng cho tăng tình bạn hữu
Men cay để điểm thắm cho đời
Quên đi những lúc lòng không ổn
Cho bõ nhiều khi dạ rối bời
Chén chú, chén anh ta uống cạn
Không say, không xỉn sẽ không rời
Nhân Sâm
____________________________________________________________
Bài Họa 2
Mút Chỉ
Rượu phạt không ham, khoái rượu mời
Tạc thù chúng bạn lúc còn hơi
Nếp than ngọt lịm say tròn kiếp
Xi đế cay xè xỉn trọn đời
Nước mắt quê hương hồn thổn thức
Giọt châu thượng đế dạ bời bời
Chào bàn một chén cho thơm mũi
Uống cạn ba chung nếu muốn rời
Đồng Văn
____________________________________________________________
Bài Họa 3
Công Chúa An Tư*
Chén rượu chia tay chửa kịp mời
Lệnh vua khẩn cấp, phải im hơi
Nạp mình cửa giặc, đền ơn nước
Gửi mạng đồn gian, trả nợ đời
Danh tướng mấy khi đầu thấy bạc
Giai nhân sao khỏi dạ tơi bời**
Nuốt dòng lệ đắng vào thanh sử
Quốc muội ra đi, mắt chẳng rời...
Vương
Sinh
(Trích
Forums Việt Báo - Thơ Xướng Họa Đường Luật)
=======================================================================================
Thơ Hoàng Vũ
Quê Tôi
Tôi xa quê từ khi lên mười tuổi
Đời truân chuyên phiêu bạt bốn phương trời
Từ thành đô đến hẻo lánh xa xôi
Nửa thế kỷ chưa về thăm quê cũ.
Đêm nay lạnh ngoài trời đầy tuyết phủ
Lòng ngậm ngùi nhớ lại tuổi ngây thơ
Sinh, lớn lên từ một chốn nghèo xơ
Sống khắc khoải nỗi trôi theo vận nước.
Làng tôi ở không xa miền sơn cước
Sông Thu Bồn hai ngã chảy về xuôi
Từ Tân An (1) qua Hòn Kẻm, Đá Dừng
Rời Tí, Sé, về Kiểm Lâm, Giao Thủy
Rồi hai nhánh Sông Con và Sông Cái
Cùng giao lưu chảy về đến Hội An
Những nương dâu xanh mướt đẹp vô vàn
Xen lẫn với các vườn ngô đầy trái
Những xe gió (2) nhịp nhàng quay quay mãi
Đưa nước về tưới đồng ruộng tươi xanh.
Buổi trưa hè văng vẳng tiếng em, anh
Vui bơi lội, tung tăng giòng nước biếc
Từ nương dâu vang giọng hò tha thiết
Con đò ngang đưa khách bước sang sông.
Bức tranh quê ôi tuyệt mỹ vô cùng
Tôi nhớ quá tuổi thơ đầy hoa mộng!
Bao kỷ niệm bỗng hiện về sống động
Lịm hồn tôi quay quắt nhớ quê hương.
Tôi đã đi lăn lộn khắp nẽo đường
Từ Bắc Mỹ, Âu Châu, cùng nhân thế
Tôi đã viếng những kinh thành diễm lệ
Mà dửng dưng chỉ nhớ có quê xưa...!
Canada,
2004
Hoàng Vũ
(1) Tân An, Đá Dừng, Ti’,Sé, Kiểm Lâm,
Giao Thủy là nhũng địa danh của tỉnh Quảng Nam mà giòng sông Thu Bồn
chảy qua.
(2) Xe gió là đặc thù dẫn thủy nhập điền của tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngải.
Bánh xe gió đường kính khoảng 6 mét, quay bằng sức nước và gió. Bánh
xe trang bị bằng những máng xối, đưa nước từ sông chảy vào một hệ thống
kinh mương và dẫn nước đến ruộng.