|
Mẹ Và Quê Hương
Quê tôi có lũy tre gầy vây nóc lá,
Có đám dừa xanh bên đống rạ,
Có hàng cây cau chấp mối duyên tơ.
Có dòng sông uốn khúc đẹp như mơ,
Có bà mẹ mong chờ con xa vắng.
Năm tháng dài trôi đi bình lặng
Lòng mẹ sao giông tố mịt mùng?
Từ ngày con vượt biển Đông
Bóng chim, tăm cá nghìn trùng xa xôi!
Nơi quê nhà, mẹ mong mẹ đợi
Ở xứ người, con sống ung dung.
Nay tửu điếm, mai vũ trường
Chẳng màng chi đến quê hương mẹ chờ.
Con xứ người nhà cao cửa rộng
Huênh hoang khoe nếp sống sang giàu.
Mẹ lây lất, nhà tranh vách đất
Tháng ngày dài hẩm hút cháo rau
Cơn đau nặng, tuổi già sức yếu.
Bỗng một hôm, bóng đổ chiều xiêu.
Cảnh nhà tang tóc, tiêu điều
Mẹ già nằm xuống, nắng chiều thắp hương.
Côn trùng rả rích thê lương
Đêm đêm kinh kệ, khóc thương mẹ già.
Dừa, cau vẫn mượt mà năm tháng,
Ấp ủ bóng râm, che mát mộ phần.
Sông bịn rịn, lững lờ uốn khúc
Cỏ cây buồn, mắt lệ mờ sương.
Hỡi ai đang sống tha hương
Đừng quên chốn cũ: quê hương, mẹ hiền.
Anaheim,
tháng 8 ngày 22/2003
Nguyễn Tiếp Thanh Tâm
|