Thơ
Xướng Họa
Tháng 8 Năm 2004
Thơ Xướng Họa: Tình Mẹ Trong Mùa Lễ Vu Lan
Báo Hiếu
Bài Xướng
Mẹ
Tinh Mẹ và Con đẹp đất trời
Như loài hoa mãi nở xinh tươi
Bão giông son sắt nào lay chuyển
Dâu biển keo sơn mặc đổi dời
Chín chữ cù lao ơn sánh núi
Một câu hiếu thảo đạo nên người
Sớm hôm chăm sóc dù mưa nắng
Ôi cõi thần tiên mộng tuyệt vời
Thiện
Tâm
____________________________________________________________
Bài Họa 1
Lòng Mẹ
Lòng Mẹ thương con tựa biển trời
Bông hồng dâng Mẹ vạn hoa tươi
Sinh thành nghĩa nặng lòng luôn khắc
Dưỡng dức ơn sâu dạ chẳng dời
Hôm sớm lắng lo khi ốm bịnh
Đèn khuya dạy dỗ đến thành người
À ơi hai tiếng yêu thương quá
Lời Mẹ ru con thật dịu vời
Đặng
Đức Bích
____________________________________________________________
Bài Họa 2
Từ Mẫu
Tình Mẹ bao la cả đất trời
Nuôi đàn con dại tuổi xanh tươi
Tảo tần chẳng ngại cơn mưa đổ
Quần quật nào e trận bão dời
Lòng ấm trông con đang đùa giỡn
Dạ êm nhìn trẻ đã nên người
Công ơn dưỡng dục sâu hơn biển
Mẫu tử tình thâm thật tuyệt vời
Thục
Điềm
____________________________________________________________
Bài Họa 3
Nhớ Tiếng Mẹ Ru
Mẹ hiền ru hỡi, sáo lưng trời
Con ngủ ngoan, lành, đôi má tươi
Tiếng võng âm vang, dù vật đổi
Lời thơ hoài vọng, dẫu sao dời
Công cha dạy dỗ, nêu danh hổ*
Nghĩa mẹ lo toan, rạng tiếng người
Vinh hiển tìm về, đâu bóng Mẹ?
À ơi... một thuở đã xa vời...!
Vương
Sinh
*Theo ý người xưa: “Hổ phụ sanh
hổ tử”
____________________________________________________________
Bài Họa 4
Chín Chữ Cù Lao
Chín chữ cù lao tựa đất trời
Vu Lan kính lễ đoá hồng tươi
Ơn sâu khắc dạ sông khôn cạn
Nghĩa nặng ghi tim biển khó dời
Hiếu tử thương cha, gìn tiếng tổ
Thảo con yêu mẹ, giữ danh người
Trọn đời mãi một lòng hoài nhớ
Công đức dưỡng sinh, đỉnh Thái vời!
sáng
trăng (8/04)
____________________________________________________________
Bài Họa 5
Vô Cùng Tình Mẹ Nghĩa Cha
Cây số, quang niên* đo đất trời
Thời gian héo úa đóa hoa tươi
Tình cha sâu rộng không bờ bến
Nghĩa mẹ vĩnh hằng chẳng đổi dời
Tiếng hát sáng khuya dìu thế hệ
Lời răn sớm tối dắt loài người
Vu Lan khấn nguyện hồn thiêng chứng
Một khối ân tình kính Tuyệt Vời!
vanlu
(04-8)
*quang niên: đơn vị đo vũ trụ = khoảng
cách của một năm ánh sáng
____________________________________________________________
Bài Họa 6
Cảm Tạ Tình Mẹ Maria
Cảm tạ muôn vàn vớI đất trời
Thành tâm dâng Mẹ đóa hoa tươi
Tình Cha tựa biển đâu hề cạn
Nghĩa Mẹ như non chẳng thể dời
Lộ Ðức linh thiêng phù mọi giới
La Vang ứng nghiệm giúp bao người
Hồng ân Thiên Chúa luôn cùng Mẹ
Màu nhiệm đồng trinh quá tuyệt vời
Nhân
Sâm
____________________________________________________________
Bài Họa 7
Ơn Má
Mình hạc thân mai giữa chợ trời
Nuôi đàn con dại bỏ đời tươi
Quản chi mưa nắng lòng son sắt
Đâu sá gió sương chí chẳng dời
Duyên nợ nữa chừng xuân thoắt gãy
Một thân đi hết đoạn đời người
Đoá hồng dâng Má ơn trời bể
Dưỡng dục cù lao Má tuyệt vời
Ngọc
Anh
____________________________________________________________
Bài Họa 8
Đời Bố
Gà trống một thân đứng giữa trời
Hai vai nặng gánh, miệng cười tươi
Thương con đùm cháu, đem vui đến
Nuôi mẹ bọc em, đuổi khổ dời
Đầu hứng phong ba, cao ngạo sống
Cánh che mưa bão, tự hào người
Suốt đời bồi đắp căn nhà đẹp
Đỉnh Thái, Bố ơi, khó sánh vời!
sáng
trăng (8/04)
(những phút giây nhớ Bố)
____________________________________________________________
Bài Họa 9
Làm Sao Nói Hết?
Ơn Má bao la sánh biển trời
Như là nắng ấm cỏ hoa tươi
Thờ chồng son sắt tình không đổi
Nuôi trẻ gian lao gánh chẳng dời
Vất vả thân gầy chen giữa chợ
Nâng niu con nhỏ dạy nên người
Làm sao nói hết lòng yêu mến
Tràn ngập muôn nơi, tỏa khắp vời...
Thiên
Tâm (24-8-2004)
____________________________________________________________
Bài Họa 10
Ân Nghĩa Cù Lao
Vũ trụ vần xoay dưới mặt trời
Hạ vàng hoa lá vẫn xanh tươi
Vu Lan đất khách lòng thương cảm
Ân nghĩa cù lao chẳng đổi dời
Mừng chị mừng anh tròn mẫu tử
Thương ai côi cút chốn quê người
Mẹ Cha tựa biển trời lai láng
Sống mãi trong ta...đấng tuyệt vời!
Ngọc
An
____________________________________________________________
Bài Họa 11
Nhớ Mẹ
Khổ nhục ngày phơi dưới nắng trời
Lao tù nghiệt ngã chết màu tươi
Hoàng hôn nhớ Mẹ, vàng thu rụng
Trừ tịch nghe mưa, đất chuyển dời
Ngấn lệ tủi hờn đêm bỏ nước
Con tim khắc khoải buổi xa Người
Trời Tây nắng ấm, hồn hoang lạnh
Thương Mẹ đêm đêm giấc nửa vời.
Hạo
Nhiên Nguyễn Tấn Ích
(Trích Viet Bao Forums - Xướng Họa Đường
Luật)
Thơ Xướng Họa
(Trích từ Việt Báo Forums)
Bài Xướng
Đêm Huyền Ảo
Trăng còn e lệ nép rèm mây
Gió gợn mơn man cành liễu lay
Thấp thoáng bên song em tóc xoã
Lững lơ dưới giậu bóng cau gầy
Thôn trang huyền diệu đêm dần xuống
Làng xóm yên bình cảnh đẹp thay
Ngơ ngẩn hồn đưa vào cõi mộng
Trần gian lạc lối chốn nào đây?
Phú
Điềm
____________________________________________________________
Bàì Họa
Nàng Tô Thị
Bồng con mòn mỏi dõi chân mây
Đăm đắm chờ chồng, trận gió lay
Thương nhớ ngóng trông, vầng tóc bạc
Khát khao mong đợi, tấm thân gầy
Đầu sông đối bóng, ôi sầu thế
Góc núi soi mình, đau đớn thay!
Hóa đá nghìn năm nàng vẫn đợi
Chàng đi thăm thẳm có về đây?
Vương
Sinh
____________________________________________________________
Bài Xướng
Miếu Vợ Chàng Trương
Nghi ngút đầu ghềnh tỏa khói hương,
Miếu ai như miếu vợ chàng Trương.
Bóng đèn dầu nhẫn đừng nghe trẻ,
Làn nước chi cho lụy đến nàng.
Chứng quả có đôi vầng nhật nguyệt
Giải oan chàng mượn đến đàn tràng.
Qua đây mới biết nguồn cơn ấy
Khá trách chàng Trương khéo phũ phàng
Lê
Thánh Tông (Trị vì 1460-1497)
____________________________________________________________
Bài Họa
Sao Chỉ Trách Chàng?
Hối hận chàng dâng một nén hương
Trách ai...sao chỉ trách chàng Trương?
Sự tình nếu tỏ lời hư thực
Oan trái còn đâu nữa hại nàng!
Gà trống nuôi con, tai tiếng vách
Hạc vàng Tiên Cảnh, khói hương tràng!
Một đời vợ dại, đành thua thiệt
Thầm trách ông tơ khéo phũ phàng!
Vương
Sinh
Thơ Vương Sinh
Lỗi Chẳng Riêng Chàng
Trên vách bi bô bé gọi cha
Năm canh soi bóng lệ chan hòa
Dạy con những muốn vơi niềm nhớ
Oan nghiệt ai ngờ tán bại gia!
Lý lẽ phải chi còn biện bạch
Sự tình đâu nỗi mất đời hoa!
Nghìn sau đổ vỡ xin ghi nhớ
Miếu vợ chàng Trương khói chửa nhòa!
Vương
Sinh
Thơ Xướng Họa
(Trích từ Việt Báo Forums)
Bài Xướng
Nguyệt Cầm
Văng vẳng đâu đây tiếng nguyệt cầm
Gió trăng thổn thức vọng theo âm
Đêm buồn Lưu Thủy đau lòng khách
Trăng lạnh Nam Ai héo cả tâm
Nuớc chảy hoa trôi bao tiếng sắc
Lòng êm tâm lặng mấy cung trầm
Thuyền trôi hờ hững cùng mây nước
Văng vẳng đâu đây tiếng nguyệt cầm
Phú
Điềm
____________________________________________________________
Bài Họa 1
Tri Kỷ
Bật sợi tơ rung, bật điệu cầm
Vang trong tĩnh cảnh một dư âm
Lời buông dìu dặt dung hòa ý
Nhịp thả vấn vương kết hội tâm
Chung Kỷ - Bá Nha khơi nghĩa thắm
Lưu Bình - Dương Lễ gợi tình trầm
Hởi ai còn chút lòng vương vấn
Bật sợi tơ rung, bật điệu cầm
Sơn
Khê
____________________________________________________________
Bài Họa 2
Tri Âm
Réo rắt lòng mong một tiếng cầm
Cho tình tơ tưởng đến tri âm
Từ luồng gió mát xây thành mộng
Đến cõi trăng thanh dựng lại tâm
Giữa cuộc phong trần bao biến dịch
Trong vòng sinh tử lắm thăng trầm
Thời gian ngưng lại bên đời vắng
Réo rắt lòng mong một tiếng cầm
Giáng
Hương
____________________________________________________________
Bài Họa 3
Dư Âm
Thánh thót nhẹ ngân khúc vỹ cầm
Mênh mang một cõi chút dư âm
Cung đàn réo rắt lay hồn động
Ðiệu nhạc khoan thai lặng tĩnh tâm
Trôi nổI từng mây vui thác loạn
Vật vờ cõi thế khóc tình trầm
Vi vu lướt gió đởi bay bổng
Thánh thót nhẹ ngân khúc vỹ cầm
Nhân
Sâm
____________________________________________________________
Bài Họa 4
Tĩnh Thức
Nhàn cư đối ẩm với kỳ cầm
An lạc thảnh thơi khúc Quán Âm
Tĩnh lặng từ bi về cảnh giới
Kinh luân thông suốt nhẹ thâm tâm
Mật Tông tịnh độ bậc thiền định
Bồ Tát vô vi cung bổng trầm
Danh lợi sân si nhiều nghiệp chướng
Nhàn cư đối ấm với kỳ cầm
Quế
Hương
____________________________________________________________
Bài Họa 5
Lỡ Bước Sang Ngang
Từng đêm mức nở tiếng dương cầm
Ai oán vọng về tự cõi âm
Lỡ bước tơ gieo lời tủi phận
Sang ngang đàn tấu khúc thương tâm
Mẹ già chị cậy em săn sóc
Hương khói nhờ ai đốt khói trầm
Xõa tóc bên song đời thiếu phụ
Từng đêm nức nở tiếng dương cầm
Vương
Sinh
____________________________________________________________
Bài Họa 6
Tiếng Đàn Khuya
Sông khuya đợi lũ vọng hồ cầm
Nức nở cung thương oán trổi âm
Sạ Đẩu* xua quân gào đỉnh sóng
Mị Ê* khóc chúa động mê tâm
Thành mờ Phật Thệ* chìm sương đục
Khúc đắm Tây Thiên* vỡ nguyệt trầm
Gió hú hồn Chiêm khua nước động
Sông khuya đợi lũ vọng hồ cầm
Tvb
____________________________________________________________
Bài Họa 7
Cung Đàn Xưa
Vang vọng trong ta một điệu cầm
Trăng thu hắt bóng nhớ tri âm
Tình xưa như thể trong hoài niệm
Nghĩa cũ vẫn còn vướng mãi tâm
Dây vũ âm vang cuồn cuộn sóng
Dây văn dìu dặt quyện hương trầm
Nắng to gió lớn lòng mong tịnh
Vang vọng trong ta một điệu cầm
Ngocanh
|