|
Thơ Trương Chi
Mỵ Nương
____________________________________________________________
Trương
Chi
Mỵ Nương ơi!
Đêm nay sầu nát ruột
Ta thẫn thờ mơ tưởng bóng hình ai
Vầng trăng thu chênh chếch bóng non đoài
Gà eo óc văng vẳng nghe báo sáng
Ta sợ lắm!
Bình minh ơi ... đừng ló dạng
Mặt trời lên sẽ nhạt bóng hình ai
Chỉ có đêm
Ta muốn mãi đêm dài
Đêm vô tận ru ta tròn mộng mị
Mỵ Nương ơi!
Máu tim ta đang rỉ
Như trường giang sóng cuộn ... lớp ... lớp đùn
Hai mảnh đời ngược lối khó se chung
Lòng tê dại ôm tình si lỡ vướng
Trách Cao Xanh
Nàng con quan tể tướng
Ta Trương Chi
Chỉ một gả dân thường
Trời xui chi gặp gỡ để thầm thương
Ôi!
Gác tía, lầu son
Cao vời vợi
Cậy Nguyệt Lão
Chỉ hồng se một mối
Kéo Y Đà
Trăng đáy nước hết mơ
Khúc nhạc tình lãng vãng mấy đường tơ
Mộng tình chung , đành tan theo mây khói
Mỵ Nương ơi!
Thôi đành mình ta riêng ôm thương đau
Sáo buồn từ nay chôn theo thiên thâu
Tim hồng hồng tươi xin trao riêng ai
Khối tình ngàn thu Trương ghi không phai
Thôi đành ... ngàn thu mang theo thương đau ...
Ôi Mỵ Nương!! ...
Chu
hà
____________________________________________________________
Mỵ Nương
Người ơi người!
Tiếng sáo buồn ơi!
Thôi đừng réo rắt nữa!
Xé tim ta, tan nát giữa đêm trường
Từng vũng trăng vùi dập tuổi yêu đương,
Ta lãng đãng một mình trong mộng ảo!
Người là ai? Có phải chàng thư sinh, một
dạo
Lưng ngựa hồng, nhã nhạc lướt qua song?
Hay hiệp sĩ oai hùng, tay kiếm tay cung?
Là công tử con quan, gia nhân tiểu đồng lũ lượt?
Ôi! Mộng tàn, ta một mình đối bóng
Tiếng tiêu buồn gợn sóng chơi vơi...
Xoáy vào hồn ta từng ý từng lời
Như phép lạ, ta cùng ai tâm sự!
Người ơi người!
Tiếng sáo buồn ơi!
Ta lịm chết đêm nay
Say với mộng bao đêm rồi, vật vã!
Máu trong tim cạn theo chiều nắng hạ
Lệ hàng hàng, lã chã giọt sương khuya
Lòng giá băng và môi lạnh tái tê
Hồn run rẩy nghe tiếng lòng trỗi nhịp!
Hãy đưa ta đi
Vào cõi hư vô tịch mịch
Ở đấy cuộc đời vô giác, vô tri
Ta sẽ tách hồn khỏi vỏ tình si!
Và nơi đó, tương tư thành tượng đá.
Rồi một ngày
Nắng hồng lên đôi má...
Mỵ Nương bàng hoàng tỉnh, đã muà Xuân.
Hương ái ân thoang thoảng chốn khuê phòng
Ngồi gượng nhẹ
Nâng chén trà ngan ngát!
Bỗng đáy ngọc, dáng ai về cõi thật
Người chèo thuyền, có phải gã Trương Chi?
Tiếng sáo buồn ơi!
Sao vắng lặng tứ bề?
Mỵ Nương bất giác thở dài
Giọt lệ xót xa
Chén ngọc vỡ oà
Nước mắt thương người, hay thương ta?
Chan hòa nhân ái.
Vương
Sinh
(Trích Forums Việt Báo/Nhóm Trưng Vương
và Thân Hữu - Bích Huyền phụ trách /Trang Sự Tích Về Nguồn - Sơn Khê phụ
trách)
|