|
Thơ Xướng Họa: Tuổi Già
____________________________________________________________
Bực Tuổi Già
Ngày xanh mới đó đã trôi qua
Bực bội thay cho cái tuổi già
Tiêu muối mãi dồn trên mái tóc
Sâm nhung nào đổi được làn da
Giờ đây những tiếc thời hoa bướm
Thuở nọ hằng mơ chuyện thưởng hoa
Muốn kéo thời gian quay trở lại
Cho mình còn dịp để lân la
Ðường
Ngạc
____________________________________________________________
An Hưởng Tuổi Già
Tuổi xuân ngó lại mặc dầu qua
An hưởng nguồn vui của bậc già
Nhớ trước bôn ba càng mỏi gối
Nghĩ xưa lăn lóc đã trầy da
Hưu đình nhàn hạ say chung rượu
Lạc cảnh êm đềm tỉa khóm hoa
Sống cuộc đời tươi trong mộng đẹp
Hiền thê săn sóc khỏi rên la
Văn
Lang
____________________________________________________________
Hận tuổi già
Chớp mắt ngày xuân sao chóng qua
Một đêm đến sáng bỗng nên già
Mới hơn năm bó mà răng rụng
Chưa đến sáu mươi đã đổi da
Ngày ấy cành non đầy nụ, búp
Bây giờ thân cổ chẳng bông hoa
Buồn cho cái tuổi “đao hiu” ấy
Biết thế nhưng đành chẳng dám la
Nhân
Sâm
____________________________________________________________
Kệ xác!
Thời gian tàn nhẫn dẫu đang qua
Kệ xác lờ đi ,cóc sợ gìa!
Thú với ngày vàng nào cắt mắt
Vui cùng đêm bạc hãy căng da
Nhuộm đen mái tóc tươi vầng trán
Chà trắng hàm răng đẹp nụ hoa
Nên đấy! hồn nhiên mà sửa đổi
Cho đời xuân sắc mãi bao la
Sơn
Khê
____________________________________________________________
Quên Tuổi
Tuổi tác! quên đi, cứ để qua
Chết còn chẳng hãi, hãi chi già
Lo buồn bạc tóc thêm nhăn mặt
Nghĩ ngợi phờ người lại héo da
Hết kiếp ta vùi thân bón cỏ
Yêu đời mình tưới nước chờ hoa
Khi nào cũng thế vui như tết
Nhắm mắt cười vang kệ khóc la
tvb
____________________________________________________________
Xướng Họa
Ngày tháng phù du, cho nó qua!
Can chi thắc mắc trẻ hay già?
Trẻ thời khúc khích môi cùng má
Già cũng hù hì xương với da!
Sức trẻ phăng phăng cành lẫn củ
Lực già mém mém lá và hoa
Trẻ già xướng họa ta vui thú
Mặc kệ ai la cứ việc la!
VS
____________________________________________________________
Sợ Già?
Vẫn bảo không màng năm tháng qua
Cớ sao cứ sợ sẽ mau già?
Nha khoa ông nọ trồng răng giả
Thẩm mỹ bà kia cố kéo da
Thái cực, tài chi cho giống trẻ
Trà Nam, thuốc Bắc để như hoa
Cuối cùng kết quả không như ý
Tốn của hao tiền, chớ có la!
Nhân
Sâm
____________________________________________________________
Mộng Ảo
Bao mùa lá rụng vẫn dần qua
Thế đấy, nên vui kẻo chóng già
Kẻ vốn hài lòng nhưng giấu mặt
Người luôn móc ruột để ngòai da
Sương tung rải rác như trêu nguyệt
Gió thốc miên man tựa ghẹo hoa
Đưa đẩy vài lời vui vớ vẩn
Khơi lên mộng ảo giữa thiên la
Giáng
Hương
____________________________________________________________
Bách Thế Lưu Danh
Sống chết một đời cũng phải qua
Chỉ còn danh lại với trăng già
Người đi bao thuở còn lưu tiếng
Cọp chết mấy đời vẫn để da
Quân tử đá vàng nêu chính khí
Thuyền quyên son sắt trổ tài hoa
Thi gan thử sức cùng năm tháng
Chớ để đời sau chỉ trích la
Sơn
Khê
____________________________________________________________
Vui Già
Nhớ tiếc hoa niên một thoáng qua
Mỗi năm mỗi đếm tuổi mai già
Còng lưng nặng gánh nhăn đôi má
Bạc tóc phơi sương mốc nước da
Phú quí công danh như lá mục
An nhàn tâm trí mới ra hoa
Biển trời thanh thoát vui thi tứ
Suy nghĩ làm chi, cứ bao la
ngocanh
____________________________________________________________
Cội Thông Già
Một kiếp phù sinh lãng đãng qua
Thi gan tuế nguyệt cội thông già
Phũ phàng gió đập thân mòn vỏ
Hờ hững sương rơi lõi tróc da
Hốc đá cheo leo cây bám rễ
Lưng đồi ngao ngán cỏ nhìn hoa
Trời chiều nhạn lạc, ngàn lau gọi
Hạ vắng quốc gào, khản giọng la
Tvb
____________________________________________________________
Đến Tháng Tư nhớ Đặng Dung
Hăm chín năm trời đã thoáng qua
Người tù năm trước trở nên già
Quốc thù chưa trả, sương pha tóc
Nợ nước còn mang, khói điểm da
Nhớ mãi câu thề thời lỡ vận
Quên sao lời hẹn buổi thăng hoa?
Một đời vong quốc, trăng mài kiếm
Thương nhớ Tiền nhân, lại muốn la!
VS
____________________________________________________________
Hận Ly Hương
Thoáng cái ba mươi năm vút qua
Soi gương ta bỗng thấy mình già
Lang thang đất khách con mòn mỏi
Khắc khoải quê nhà mẹ diết da
Đất nước muôn đời trong ngục tối
Quê hương mấy kiếp mới đăng hoa ?
Bâng khuâng dõi mắt xa xa ngút
Mím chặt môi, dằn nén tiếng la
Nhân
Sâm
____________________________________________________________
Nhớ Người Tù Sơn La ...
Bao năm thương tiếc vẫn chưa qua
Nhớ nấm mồ hoang dưới cội già
Dưới ánh trăng vàng sầu não ruột
Bên dòng nước bạc lạnh tê da
Tiêu điều một thuở bao xuân sắc
Tơi tả muôn đời một kiếp hoa
Gió nổi kinh hồn nơi đất Bắc
Gợn lòng tức tưởi chốn Sơn La
Giáng
Hương
(Các bài thơ xướng họa trích từ Forums
Việt Báo, trang Nhóm Gia Long & Thân Hữu/ Xướng Họa Thơ Đường Luật
3 do Sơn Khê phụ trách)
|